Nhưng ông ta cũng chưa đến mức cạn tình, vấn đề đã nhanh chóng được giải quyết, Minh Tố Dao vừa mới được thả ra.
Minh Tố Dao: "Ưm... Đau... Bảo bối, bóp nhẹ thôi..."
Công ty vốn dĩ hoạt động quy củ mọi ngày, hôm nay lại đóng cửa im lìm. Hy vọng cuối cùng của Phương Tầm cũng tan thành mây khói.
Sắc mặt Minh Tố Dao trông rất tệ.
"Em là đồ ngốc sao?! Trời mưa mà cũng không biết đi trú à?"
Hoàn cảnh tồi tệ càng khiến họ khao khát hơi ấm của nhau hơn.
Một người vật lộn trong sự hoài nghi và bất an khi bị bại lộ, một người chới với giữa lằn ranh pháp luật.
"Cô bé, có đi không?"
Minh Tố Dao: "Không phải đâu, công ty vốn dĩ đã có vấn đề rồi."
Dưới làn nước dày đặc, miệng lại bị Minh Tố Dao lấp kín, dù Phương Tầm đã rất cẩn thận hít thở nhưng khoang mũi vẫn bị vào một chút nước.
Phương Tầm day day mũi, sau đó cười ngốc nghếch: "Không sao đâu, chúng ta tiếp tục đi."
Phương Tầm: "Khụ khụ..."
Cơn mưa ngày càng nặng hạt, quần áo mỏng manh của Phương Tầm đã sớm ướt đẫm.
Đại bộ phận dòng nước đều bị thân thể Phương Tầm che khuất, chỉ có một phần nhỏ nước theo bụng dưới của cô chảy vào miệng Minh Tố Dao, nhưng chỉ bấy nhiêu thôi cũng làm Minh Tố Dao phải không ngừng nuốt xuống, cùng với mật hoa của Phương Tầm trôi vào cổ họng.
Vào khoảnh khắc dục vọng bùng nổ, Phương Tầm cảm nhận được sự thoải mái chưa từng có.
Cô sẽ mãi yêu cô gái này, kiên định cùng cô đối mặt với thế gian, đối mặt với cả Phương Văn Hà.
Cô vừa câu vừa mút, không để một tia mật hoa nào bị dòng nước rửa trôi lãng phí.
Khi bí mật vẫn còn là bí mật, lòng cô lúc nào cũng cảm thấy nghẹn lại, ngược lại chính là hiện tại, cô mới thực sự thấy nhẹ nhõm.
Minh Tố Dao: "Để dì giúp con rửa sạch."
Lòng bàn tay cô nhẹ nhàng xoa ấn lên đó, đem mật dịch bôi hết lên trên, tiếp theo chậm rãi đẩy ngón tay vào trong.
Phương Tầm: "Ưm ~~~ a..."
Tiếng thở dốc ngày càng nặng nề, tay Minh Tố Dao nhanh chóng không nhịn được mà luồn vào giữa hai cánh mông của Phương Tầm.
Cô chưa từng làm chuyện này trong phòng tắm bao giờ, hơi nước mờ ảo xung quanh cùng một Minh Tố Dao ướt át khiến cô vô cùng mong đợi chuyện tiếp theo.
Minh Tố Dao chính là người cô muốn theo đuổi nhất đời này.
Tiếng tút tút đều đặn truyền đến từ ống nghe, cuối cùng vẫn là giọng nữ không chút hơi ấm nhắc nhở cô cuộc gọi không thể kết nối.
Có lẽ ông trời cũng cảm nhận được tâm trạng đau buồn của Phương Tầm, cô vừa ra khỏi cửa thì trời bắt đầu đổ mưa nhỏ.
Đầu lưỡi cô đảo qua răng hàm của Phương Tầm, rồi lại luồn xuống dưới lưỡi, câu lấy lưỡi đối phương xoay thành từng vòng, hết lần này đến lần khác không biết mệt mỏi, không biết thỏa mãn.
Phương Tầm cũng không biết mình đã ngồi đó bao lâu, chỉ biết trời đã tối hẳn. Mưa lúc này đã nhỏ hơn so với lúc hoàng hôn, đánh vào người không còn đau như vừa nãy.
Rõ ràng trước đó đã hứa sẽ cùng cô đối mặt, sao có thể dễ dàng vứt bỏ cô như vậy được. Cô đứng bên đường với đôi mắt vô hồn, cho đến khi một chiếc taxi dừng lại trước mặt.
Phương Tầm nhìn Minh Tố Dao: "Có phải ba con làm không?!"
Họ hôn nhau thật lâu, cho đến khi những tia nước bắn lên người Minh Tố Dao đã trở nên ấm áp, cô mới ôm Phương Tầm dịch vào dưới vòi sen.
Minh Tố Dao đưa ngón tay đó trượt dần lên phía trên, trượt thẳng đến nơi nhỏ nhắn phía sau.
Minh Tố Dao cũng không chịu kém cạnh, môi lưỡi đón lấy sự thăm dò của Phương Tầm rồi nhanh chóng quấn quýt lấy nhau, đôi tay thì nâng lấy cặp mông đầy đặn của cô mà tùy ý xoa bóp.
Cô nắm lấy bầu ngực dưới màn nước trước mắt, nhìn đôi môi hồng nhuận của Minh Tố Dao rồi lại hôn lên.
Đầu lưỡi Minh Tố Dao bá đạo thăm dò trong miệng Phương Tầm, ý đồ càn quét sạch sẽ từng ngõ ngách bên trong.
Chắc là ba sẽ thấu hiểu cho cô thôi.
Mạng sống là do cha mẹ cho, nhưng cuộc đời là của chính mình, con người tồn tại thì phải theo đuổi những gì mình thích mới có ý nghĩa.
Môi hai người mút chặt lấy nhau, dù đối diện trực tiếp với dòng nước cũng không có chút nước nào có thể lọt vào miệng họ.
Toàn thân Phương Tầm bao phủ bởi sự thất vọng, cô thực sự không hiểu nổi tại sao Minh Tố Dao lại đột ngột mất tích.
Việc đầu tiên sau khi tự do là cô mở điện thoại lên, bởi cô biết chắc chắn có một cô gái ngốc nghếch đang chờ tin tức của mình.
Minh Tố Dao hôn lên môi Phương Tầm, trao cho cô tất cả sự nhiệt tình của mình, dùng ngôn ngữ cơ thể để không ngừng truyền đạt sự kiên định.
Nếu nơi này cũng không tìm thấy dì ấy, cô thực sự không biết phải đi đâu mới có thể gặp lại người mình yêu.
Môi Phương Tầm vẫn không rời khỏi môi Minh Tố Dao, lúng búng nói: "Ai bảo dì không nói rõ ràng với con sớm hơn, làm con lo lắng vô ích."
Lúc đầu nước mắt cô còn hòa lẫn với nước mưa rơi xuống từng giọt, nhưng sau đó chính cô cũng không phân biệt nổi thứ đang lăn trên má là nước mắt hay là mưa.
Minh Tố Dao: "Đi thôi, cứ dầm mưa thế này sẽ cảm lạnh mất."
Phương Tầm: "Ưm... Ha..."
Trong mắt Minh Tố Dao tràn đầy ý cười: "Không bẩn, chỗ đó dì còn liếm qua rồi mà."
Cô rất cảm kích công ơn nuôi dưỡng của Phương Văn Hà, nhưng tâm tư mà Minh Tố Dao dành cho cô cũng không hề kém cạnh người cha này.
Phương Tầm khóc nấc lên rồi lao vào lòng Minh Tố Dao, nắm tay đấm nhẹ vào ngực cô: "Dì đã đi đâu vậy hả?! Con cứ tưởng dì không cần con nữa rồi..."
Phương Tầm lên xe, thành thạo đọc địa chỉ công ty của Minh Tố Dao.
Cô giống như đang ngồi trên lưng ngựa mà dao động eo về phía trước và phía sau, nơi tư mật theo động tác của cô mà cọ xát lên miệng và mặt Minh Tố Dao.
Giọng nói của Minh Tố Dao như có ma lực, Phương Tầm vừa nghe đã thả lỏng lại, bờ mông đang căng cứng chậm rãi mở ra, ngay khi cô thả lỏng thì nơi tư mật cũng tức thì tuôn ra thứ gì đó.
Phương Tầm: "Dì không chê bẩn sao?"
Minh Tố Dao thuê một căn hộ ở gần công ty, điều kiện ở đây tuy không bằng biệt thự nhà họ Phương nhưng cũng rất sạch sẽ và ấm cúng.
Phương Tầm: "Đừng... Khó chịu lắm..."
Dù là ở dưới nước, nơi đó vẫn có thể cảm nhận rõ ràng sự dính nhớp khác thường. Lòng bàn tay Minh Tố Dao khẽ móc một cái, liền kéo ra một ngón tay đầy mật dịch.
Minh Tố Dao lên tiếng mê hoặc: "Ngoan, thả lỏng ra nào."
Cô đội mưa đi thẩn thơ dọc theo con phố một lúc, sau đó lấy điện thoại ra tiếp tục gọi vào số máy không người bắt máy kia.
Ngón tay thon dài mạnh mẽ vừa vào trong đã nhanh chóng luật động, cùng với làn nước không ngừng dội xuống, tiếng "bạch bạch" vang lên càng rõ rệt hơn.
Cô ngồi bệt xuống bậc thềm trước tòa nhà như kẻ mất hồn, mặc kệ những người qua lại nhìn mình bàn tán xôn xao.
Ngón tay Minh Tố Dao được dòng nước rửa trôi, sau đó trực tiếp chạm vào những cánh hoa mềm mại.
Vừa vào đến nhà, Minh Tố Dao đã dắt Phương Tầm vào phòng tắm. Quần áo mới cởi được một nửa, Minh Tố Dao đã ép Phương Tầm vào tường.
Không ngờ Phương Văn Hà lại tuyệt tình như vậy, sau khi sang tên công ty cho cô liền lập tức ra tay đâm sau lưng một nhát.
Tứ chi Phương Tầm như có luồng điện chạy qua, tê dại vô cùng, nhưng cô lại không muốn rời xa nguồn điện này, ngược lại còn giữ chặt lấy cái đầu đang vùi dưới thân mình, khiến cô ấy đâm sâu vào hơn để phát điện.
Suốt một tuần qua, mỗi ngày đối với họ đều dài như một năm.
Khoái cảm kích thích khiến chân Phương Tầm mềm nhũn. Nhận thấy cô mất thăng bằng, Minh Tố Dao đứng dậy dùng ngón tay thay cho lưỡi cắm vào trong.
Mọi chuyện sẽ không thể tệ hơn lúc này được nữa, ngày tháng sau này chỉ có tốt đẹp lên thôi.
Cơ thể thả lỏng đón nhận những khoái cảm tê dại truyền đến, Phương Tầm ôm chặt lấy chỗ dựa duy nhất của đời mình, run rẩy chạm đến cao trào......
Tan nát cũng tốt, tan nát rồi thì Minh Tố Dao càng dễ dàng mang cô đi, cô thật sự không muốn phải chia lìa với cô ấy.
Nơi này của Phương Tầm được dọn dẹp rất sạch sẽ, không để lại chút dấu vết nào của cỏ dại, vừa vào miệng chính là những cánh hoa non mềm.
Phương Tầm: "A..."
Minh Tố Dao: "Dì xin lỗi, là dì quá tham lam."
Phương Tầm rút ngón tay của Minh Tố Dao ra khỏi mông mình, đặt dưới vòi nước cẩn thận kỳ rửa.
Nói xong, Minh Tố Dao nhìn chằm chằm vào nơi hồng hào giữa hai chân Phương Tầm, rồi ngồi thụp xuống ngậm lấy.
Ngón tay cô nhẹ nhàng lướt qua đó, dùng lòng bàn tay cảm nhận những nếp gấp đặc biệt nơi ấy.
Dù đã bôi trơn tốt, nhưng nơi chưa từng được khai phá vẫn khít đến mức khó mà tiến thêm, đầu ngón tay vừa cắm vào đã cảm nhận rõ rệt sự căng thẳng ở nơi này, những thớ thịt mềm mại lúc nãy giờ đang ép chặt lấy nhau để đẩy cô ra ngoài.
Phương Tầm lập tức ngẩng đầu, trong đôi mắt đỏ hoe hiện lên sự kinh ngạc, sau đó hóa thành phẫn nộ, và cuối cùng là tràn đầy đau xót.
Cả hai đều ướt sũng, cần phải tắm nước nóng ngay lập tức.
Minh Tố Dao vươn đầu lưỡi câu từng chút một vào trong miệng, như thế vẫn chưa đủ, cô còn đưa chiếc lưỡi dài và linh hoạt của mình thăm dò vào sâu trong đó, đem cả những giọt mật sâu nhất câu ra rồi nuốt vào bụng.
Minh Tố Dao: "Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột, dì không kịp."
Lúc này, tại nơi này, cùng với tư thế khiến người ta phát cuồng này, tất cả đều làm huyết quản Phương Tầm sôi sục, trong cơ thể cô như có vô số chiến mã đang phi nước đại.
Ngón tay Minh Tố Dao mãnh liệt va chạm bên trong, Phương Tầm cảm thấy mình sắp bị cô đâm cho tan nát.
Phương Tầm chưa từng bị ai chạm vào nơi đó, vừa bị Minh Tố Dao chạm phải, cô nhịn không được mà kẹp chặt mông lại, khiến ngón tay thon dài của Minh Tố Dao cũng bị ép ra ngoài.
Cô không bỏ cuộc, nhấn vào khung chat WeChat với Minh Tố Dao: "Con sẽ ở ngay dưới lầu công ty chờ dì! Chờ không được dì thì con sẽ không đi đâu hết!"
Quần áo ướt sũng đã sớm bị ném sang một bên, lúc này hai người ôm nhau đứng dưới làn nước, những đường cong tròn trịa dán chặt lấy nhau, tạo thành một vũng nước nông, dòng nước từ trên cao xối xả xuyên qua trán hai người rồi tích tụ lại giữa đôi bên.
Phương Tầm vốn đã không nỡ trách Minh Tố Dao, cô lại có lý do chính đáng nên cô càng không trách chuyện cô bị mất liên lạc.
Chương 15 (H): Phòng tắm play
Minh Tố Dao ôm chặt lấy cô, vỗ nhẹ sau lưng trấn an: "Công ty xảy ra chút chuyện, dì... phải ở đồn cảnh sát mất mấy ngày."
Giọng nói mà cô ngày đêm mong nhớ bỗng nhiên vang lên bên tai.
Minh Tố Dao không muốn hai cha con họ vì mình mà trở mặt thành thù, dù sao Phương Văn Hà cũng là cha ruột của Phương Tầm.
Mặt và tai Phương Tầm đỏ bừng lên: "Không cần đâu, lát nữa con tự rửa."
Làn nước ấm dội vào người thoải mái đến mức khiến người ta phải thở dài, cơ thể vừa bị nước mưa xâm chiếm dần khôi phục lại nhiệt độ bình thường, thậm chí còn có chút nóng lên.
Phương Tầm: "Ư... Ha ~~~"
Cánh hoa ướt đẫm, ở giữa còn dính mật ngọt.
Phương Tầm: "A... Ha ~~~"