Phương Tầm: "Ba, ba không đi sao?"
Muốn hỏi ra chút chuyện này cũng chẳng khó khăn gì.
Phương Văn Hà gật đầu nói: "Ba là ba ruột của con! Chẳng lẽ con lại coi trọng một người phụ nữ lớn hơn mình cả chục tuổi hơn cả ba sao?!"
Phương Văn Hà vốn muốn để cô ở lại nhà bà nội thêm vài ngày, nhưng Phương Tầm vô cùng nôn nóng muốn về nhà, sau đó Phương Văn Hà cũng không ngăn cản nữa.
Phương Tầm: "Con đi tìm dì ấy."
Phương Văn Hà: "Bước ra khỏi cái cửa này thì đừng nhận người ba này nữa!"
Đôi mắt Phương Tầm đỏ hoe, giọng nói lạnh băng: "Ba? Dì Dao đâu rồi?"
Căn nhà rộng lớn như thế, nơi cô và Minh Tố Dao đã cùng chung sống hơn ba năm trời, giờ đây trống trải lạ thường. Những món đồ liên quan đến Minh Tố Dao đều đã biến mất không còn một mảnh.
Bốn mươi phút sau, tại văn phòng của Minh Tố Dao.
Phương Tầm ra ngoài không bao lâu thì Phương Văn Hà cũng bước ra khỏi văn phòng. Thấy sắc mặt ông không tốt nên cô không dám hỏi nhiều.
Lần đi này kéo dài suốt một tuần, trong cả tuần đó Minh Tố Dao chỉ gửi cho cô vẻn vẹn bốn chữ: "Tiểu Tầm, chờ dì."
Phương Văn Hà vội vàng hỏi: "Con đi đâu đó?"
Phương Văn Hà: "Sau này cô đừng gặp lại Tiểu Tầm nữa."
Minh Tố Dao: "Con bé bị bạn cho leo cây nên tôi bảo con bé qua đây ngồi một lát."
Thị lực của Phương Văn Hà rất tốt, ông nhìn thấy trong thùng rác có một vật thể màu vàng trong suốt khả nghi, bên trên còn dính chất lỏng không rõ là gì.
Phương Tầm hét lên với Phương Văn Hà: "Có phải ba đã biết chuyện của tụi con rồi không? Có ý kiến gì thì ba cứ nói thẳng ra, tại sao phải đuổi dì ấy đi?!"
Phương Văn Hà thở dài, ngồi xuống ghế sofa: "Tiểu Tầm, sao con lại ở đây, không phải nói là đi chơi với bạn học sao?"
Nghĩ đến việc ở chung một nhà thì cô và Phương Tầm có thể gặp mặt danh chính ngôn thuận, Phương Văn Hà lại thường xuyên vắng nhà nên không quấy rầy gì cô, hơn nữa công ty của cô tạm thời chưa thể tách rời khỏi ông.
Phương Tầm: "Con..."
Các phương diện của cô đều hợp để làm một người vợ giữ thể diện, vì thế ông mới mãi không đề cập đến chuyện ly hôn.
Về đến nhà, Phương Tầm mới hiểu tại sao Phương Văn Hà lại không ngăn cản mình. Bởi vì trong nhà từ lâu đã chẳng còn dấu vết nào của Minh Tố Dao.
Phương Văn Hà trợn mắt: "Cả hai đều là phụ nữ! Hơn nữa cô ta còn là mẹ kế của con!"
【Sáng nay hình như có tới, Minh tổng còn vì việc này mà hoãn lại một cuộc họp, không biết giờ còn ở đó không, có chuyện gì sao Phương tổng?】
Phương Văn Hà thản nhiên đáp: "Chúng ta ly hôn rồi, cô ấy đương nhiên phải dọn đi."
Phương Tầm ngoan ngoãn đáp: "Vâng."
Phương Văn Hà: "Công ty vốn dĩ là của cô, đương nhiên có thể trả lại cho cô. Còn về tiền bạc, cô không nợ tôi gì cả, nếu có nợ thì mấy năm nay cô thay tôi chăm sóc Tiểu Tầm coi như đã trả xong rồi. Tôi không có tư cách quyết định thay Tiểu Tầm, nhưng tôi có thể ngăn cản hai người ở bên nhau."
Minh Tố Dao không chút do dự: "Được."
Lúc trước ông thực lòng thích Minh Tố Dao, nhưng sau đó cũng thực sự hết cảm giác, hoa nhà mãi không thơm bằng hoa dại.
Phương Văn Hà tức đến mức hai tay chống nạnh, đi tới đi lui, giống như đang nói với Phương Tầm, lại giống như đang lẩm bẩm một mình: "Cái người phụ nữ này! Tôi bảo cô ta giúp tôi chăm sóc con, vậy mà cô ta lại chăm sóc con lên tận trên giường! Cô ta rốt cuộc đã bỏ bùa mê thuốc lú gì cho con rồi?!"
Phương Tầm lập tức tiếp lời: "Đúng vậy, con vừa hay có hẹn với bạn gần đây, cậu ấy bận đột xuất không tới được nên con mới nói với dì Dao là muốn ghé công ty xem thử."
Về đến nhà, Phương Văn Hà bảo cô thu dọn đồ đạc để cùng ông về nhà bà nội ở thành phố L chơi vài ngày.
【Gần đây Phương Tầm có đến công ty không?】
Quần áo đều mặc chỉnh tề trên người, nhưng mặt Phương Tầm lại ửng hồng lạ thường, trong không khí còn vương vất mùi hương khó tả, còn cả thùng rác nữa.
Phương Tầm cắn môi, quay đầu lại nhìn Phương Văn Hà bằng ánh mắt đầy oán giận, rồi đẩy cửa bước ra ngoài.
Phương Tầm quả nhiên lén lút đi tìm Minh Tố Dao, Phương Văn Hà nhíu mày cầm áo khoác vội vàng rời nhà. Lúc này Phương Tầm đã rời đi được một tiếng rưỡi.
Minh Tố Dao thực ra sớm đã có ý định rời bỏ Phương Văn Hà, chỉ là Phương Tầm đã trở thành biến số của cô.
Cô không phải tham luyến tiền bạc hay nhân mạch của Phương Văn Hà, mà là muốn cho Phương Tầm một cuộc sống tốt hơn, nên mới mãi không nhắc chuyện ly hôn.
Giờ thì hay rồi, cô vậy mà chăm sóc con gái ông lên tận giường!
Nhưng hiện tại có vẻ như không đợi được đến lúc cô chuẩn bị sẵn sàng nữa rồi.
Phương Văn Hà nghe ra được Phương Tầm đang mắng khéo mình: "Tóm lại con nhất định phải kết hôn với đàn ông!"
Trong chớp mắt, suy nghĩ của cả hai đã xoay chuyển trăm ngàn lần. Đợi đến khi Phương Tầm đi xa hẳn, Phương Văn Hà mới mở lời: "Chúng ta ly hôn đi."
Đúng là đã lâu không đi thăm bà, lý do này khiến Phương Tầm không thể từ chối.
Tuy nhiên Minh Tố Dao rất biết điều, chưa bao giờ hỏi han chuyện nhân tình bên ngoài của ông, lại còn chăm sóc Phương Tầm rất tốt.
Phương Văn Hà hùng hổ xông vào, ánh mắt không chút che giấu mà đánh giá cả hai người.
Dù Phương Văn Hà đã trả lại quyền quản lý công ty cho Minh Tố Dao, và cô cũng đã thay thế rất nhiều người sau khi tiếp quản, nhưng trong công ty vẫn có vài vị nguyên lão là do chính tay ông tuyển vào nên không dễ bị sa thải.
Phương Văn Hà trầm giọng: "Con đang lớn tiếng với ai đó?! Tại sao ba đuổi cô ấy đi, trong lòng con không tự hiểu sao? Con còn nhỏ, làm ra loại chuyện này ba không chấp nhặt với con, từ nay về sau con không được gặp lại cô ấy nữa!"
Phương Tầm: "Cùng là phụ nữ thì đã sao? Mẹ kế thì đã sao? Dì ấy còn tốt hơn vạn lần những tên đàn ông lăng nhăng ngoài kia!"
Nói chuyện với một người cổ hủ như vậy cũng bằng thừa, Phương Tầm đùng đùng nổi giận đi về phía cửa.
Sau khi Phương Tầm đi, mí mắt Phương Văn Hà cứ giật liên hồi, ông luôn có một dự cảm không lành. Suy nghĩ một lát, ông cầm điện thoại mở một khung chat lên.
Nước mắt Phương Tầm rơi lã chã thành từng chuỗi: "Con không! Con sẽ không chia tay với dì ấy đâu!"
Phương Tầm quật cường cãi lại: "Dì ấy không phải 'người phụ nữ' nào đó! Dì ấy là người con yêu!"
Phương Văn Hà: "Con chọn cô ta hay chọn người ba này?"
Chương 14: Ly hôn
Minh Tố Dao: "Xin lỗi, điều này tôi không làm được. Hơn nữa, anh không có tư cách thay Tiểu Tầm đưa ra quyết định. Ly hôn xong tài sản của anh tôi không lấy một xu, anh chỉ cần trả lại công ty cho tôi, số tiền nợ anh tôi cũng sẽ nhanh chóng hoàn lại."
Sau khi gửi xong bốn chữ ấy, Minh Tố Dao hoàn toàn bặt vô âm tín. Phương Tầm có một loại dự cảm chẳng lành, nhưng dù cô có gọi điện cho Minh Tố Dao thế nào cũng không thể kết nối được.
Phương Tầm nghe xong thì tim hẫng đi một nhịp, sau đó bình tĩnh nói: "Dì ấy là người thế nào ba còn không rõ sao? Nếu dì ấy không tốt, ba có cưới dì ấy về nhà không? Nếu ba có thể cưới dì ấy, tại sao lại không thể đồng ý cho chúng con ở bên nhau?"
Phương Văn Hà: "Con cứ ra ngoài trước đi, ba còn có vài câu muốn nói với dì Dao của con."
Phương Tầm: "Dù sao con cũng không bao giờ rời xa dì ấy."
——
Phương Tầm đã đi tới cửa nhưng Phương Văn Hà vẫn ngồi yên trên sofa không nhúc nhích.
Phương Văn Hà: "Xem cũng xem rồi, không có việc gì thì về nhà đi, trưa nay đi ăn cơm với ba."
【Không có gì, cô tiếp tục làm việc đi.】