Minh Tố Dao giúp Phương Tầm chỉnh lại mái tóc rối cùng quần áo rồi ra hiệu cho cô đi mở cửa.
Theo lý mà nói, vào ngày làm việc thì Phương Văn Hà phải ra khỏi nhà trước cô, kết quả là sau khi cô thong thả ăn xong bữa sáng, ông vẫn còn ngồi trên sofa xem tin tức.
Nhưng thái độ của ông lại quá mức ôn hòa, không trực tiếp vạch trần, cũng không đề cập chuyện ly hôn, càng không cắt đứt quan hệ cha con.
Minh Tố Dao hôn nhẹ lên làn môi còn vương chút son của Phương Tầm: "Vậy chúng ta làm gì bây giờ?"
Khi đã xác định rõ nhiệm vụ, nụ hôn của hai người càng trở nên nồng nhiệt hơn hẳn lúc nãy.
Ông chỉ muốn con gái được sống đơn giản, vui vẻ là tốt rồi, không hề có ý định lợi dụng hôn nhân của đời sau để phát triển sự nghiệp.
Lưu Bình Trương ngày thường đối nhân xử thế rất chu đáo nên Phương Văn Hà có ấn tượng tốt, cứ ngỡ con trai ông ta cũng không tệ, kết quả tính cách anh ta lại nóng nảy như vậy, mới đi nước ngoài về đã không biết mình nặng nhẹ bao nhiêu.
——
Sau này đến việc đưa sữa cho con gái cũng bị Phương Văn Hà tranh mất, hiện tại họ chỉ có thể dùng WeChat để giãi bày tình ý.
Minh Tố Dao: "Được, dì chờ con."
Phương Tầm: "A...... Ưm ~~~"
Phương Tầm: "Vốn dĩ con đã chuẩn bị xong để ra ngoài từ sớm, ai dè ba con cứ ở lỳ đó không đi, con dứt khoát không đợi nữa, lừa là có hẹn với bạn rồi chạy ra luôn."
Tuân theo chiến thuật địch không động ta không động, họ chỉ có thể cẩn thận hết mức.
Cô không muốn để bản thân mình chịu đựng cảm giác đó một mình, liền dùng đầu ngón tay khều nhẹ đầu ngực Phương Tầm, khiến cô ấy cũng phải cùng mình trải qua sự bồn chồn này.
Minh Tố Dao âu yếm vuốt ve khuôn mặt và vành tai nhỏ nhắn tinh tế của Phương Tầm: "Dì cũng rất nhớ con."
Phương Tầm: "Nhớ dì quá đi mất."
Bị dục vọng thúc đẩy, Phương Tầm nhanh chóng phát ra tiếng rên rỉ, khiến Minh Tố Dao còn chưa kịp cởi áo lót đã vội vàng xoa nắn bầu ngực cô.
Hôm nay Phương Tầm mặc váy, vì đến tìm Minh Tố Dao nên cô thậm chí còn không mặc quần bảo hộ, dưới lớp váy ngắn chỉ có một chiếc quần lót nhỏ.
Nụ hôn vừa rồi giống như đốm lửa nhỏ không đáng kể, nhưng nhờ có thêm củi đốt mà giờ đây đã bùng lên thành đám cháy lan rừng.
Ban đầu Minh Tố Dao đứng giữa hai chân cô, cách mặt bàn một khoảng nhỏ, nhưng giờ đã bị Phương Tầm dùng đôi chân kẹp chặt, ép sát vào cạnh bàn.
Gần đây không biết Phương Văn Hà bị làm sao mà ngày nào cũng về nhà đúng giờ, thường xuyên về sớm hơn cả Minh Tố Dao, khiến Phương Tầm và Minh Tố Dao căn bản không có cơ hội tiếp xúc.
Phương Tầm không định chờ thêm nữa, dù sao sớm muộn gì ông cũng biết mình ra ngoài.
"Dì Dao!" Vừa bước vào văn phòng, Phương Tầm đã hưng hứng gọi Minh Tố Dao.
Nhưng cô lại cảm thấy có nơi nương tựa, cả người đều bị tay Minh Tố Dao khống chế, lòng tràn ngập hạnh phúc và cảm giác an toàn.
Kể từ lúc hẹn gặp nhau tại công ty vào ngày hôm trước, Minh Tố Dao đã nghĩ đến chuyện này, nhưng cô dự định là vào giờ nghỉ trưa, mà lúc này cô mới chỉ giải quyết xong một phần công việc, lát nữa vẫn còn một cuộc họp phải dự.
Điều này có chút khác thường, khiến họ không chắc chắn được liệu ông có thật sự biết mối quan hệ giữa hai người hay không.
May mắn là trước khi Phương Tầm vào, Minh Tố Dao đã cho nhân viên cấp dưới ra ngoài, nên ngay khi cô bước vào, hai người đã có thể ôm lấy nhau thân mật ngay lập tức.
Cô cẩn thận mút mát, không muốn làm nó lập tức trở nên cứng nhắc mà muốn tận hưởng thêm chút vị mềm mại kiều diễm.
Phương Tầm hoảng loạn nói: "Ba sao?! Sao ông ấy lại đột nhiên tới đây?"
Đầu ngực vẫn bị Minh Tố Dao ngậm trong miệng, sự kết hợp từ hai phía làm Phương Tầm cảm giác như mình đang bay bổng trên chín tầng mây, thân mình mơ hồ không rõ thực hư.
Vệt nước trên đầu ngực đã khô, giờ đây mang lại cảm giác lành lạnh, nhiệt độ thấp hơn vùng da xung quanh vài độ.
Minh Tố Dao đã dặn trước là trợ lý thường sẽ không quấy rầy khi cô đóng cửa, đặc biệt là lúc có Phương Tầm ở đây.
Minh Tố Dao ôm lấy lưng cô, đẩy chiếc áo thun ôm sát cùng chiếc áo lót đang xộc xệch lên cao, rồi cúi người ngậm lấy đỉnh ngực đang e thẹn.
Minh Tố Dao hắng giọng: "Có chuyện gì vậy?"
Phương Tầm: "A... Ha..."
Cô không vội vã vận động mà co ngón tay lại, chậm rãi khuấy động bên trong.
Lời tỏ tình của cô gái trẻ vừa ngượng ngùng lại vừa lộ liễu, Minh Tố Dao không nhịn được mà mỉm cười.
Ánh mắt Phương Tầm phủ một lớp sương mờ, khuôn mặt non nớt tràn đầy vẻ quyến rũ: "Dì Dao...... Phía dưới...... Nhớ dì lắm......"
Váy quả nhiên tiện hơn quần, cô chỉ cần vén nhẹ, chiếc quần lót ướt át đã hiện ra trước mắt.
Cô thấy trên đời này chẳng còn việc gì dễ chịu hơn là để ngón tay của Minh Tố Dao thâm nhập vào cơ thể mình.
Dòng dịch nóng hổi tuôn ra ngày càng nhiều, thấm ướt mông Phương Tầm và làm ướt cả tập tài liệu của Minh Tố Dao.
Cô ấn chặt lấy vòng eo đang nhấp nhô, đẩy nhanh tốc độ ra vào của ngón tay.
Phương Tầm cảm thấy tim mình đập loạn nhịp, nơi đó cũng không ngừng co thắt mạnh mẽ. Vừa mới cao trào xong nên thân thể cô mềm nhũn, chẳng còn chút sức lực nào.
Phương Tầm lúc nãy còn chưa vội, vừa nghe ba mình tới liền lập tức nhảy xuống bàn mặc lại quần lót, ngay cả việc lau dọn nơi đó cũng quên mất.
Những thớ thịt khít khao bị nong rộng hết lần này đến lần khác rồi lại khép kín, khiến chủ nhân của chúng cảm nhận được khoái cảm tột cùng.
Ngay khi ống cắm bút dừng lại, ngón tay vùi sâu trong cơ thể bắt đầu luật động chậm rãi.
Tay cô đồng thời kéo ngăn kéo, lấy ra chiếc bao ngón tay vốn để sẵn trong văn phòng, thuần thục đeo vào.
Trợ lý của Minh Tố Dao đang ở ngay bên ngoài, Phương Tầm lập tức căng thẳng nín thở, không dám phát ra tiếng động.
Còn mặt bàn dính đầy nước kia, cô dùng một bản văn kiện khác đậy trực tiếp lên trên. Không còn cách nào khác, lát nữa đành bảo Tiểu Lâm in lại một bản vậy.
Đầu ngực ấy quả nhiên cũng nghe lời mà giữ vẻ mềm mại, để mặc Minh Tố Dao dùng môi lưỡi mút cắn thành đủ loại hình dạng.
Cô buông eo Phương Tầm ra để cô ấy tự dùng khuỷu tay chống đỡ, còn mình thì co chân trái của cô ấy lên, nâng lên mặt bàn, sau đó kéo chiếc quần lót xuống đến đùi.
Dù nó mềm mại cô cũng yêu, mà khi nó cương cứng cô cũng thích, tóm lại chỉ cần là da thịt của Phương Tầm, cô đều yêu đến mức không chịu nổi.
Trợ lý: "Phương tổng tới đây."
Nụ cười của cô đầy mê hoặc, nhìn đến mức lòng Phương Tầm càng thêm ngứa ngáy, giữa hai chân lại trào ra một dòng suối khát khao.
Chỉ hôn thôi đã không còn thỏa mãn được dục vọng đang trào dâng, Phương Tầm hổn hển đẩy Minh Tố Dao ra, sự chia tách đột ngột khiến giữa đôi môi kéo ra một sợi chỉ bạc đầy ám muội.
Chiếc ống cắm bút bằng gỗ trên bàn bị cô chạm trúng rơi xuống phát ra tiếng động khô khốc, lăn thẳng đến cạnh cửa rồi va vào cửa kêu thành tiếng.
Điểm nhạy cảm sâu nhất trực tiếp bị chạm vào, một luồng điện từ bụng dưới Phương Tầm vọt lên, khiến toàn thân cô tê rần, tiếng kêu càng thêm kiều mị.
Cô không muốn để đối phương phải chờ đợi thêm một giây nào nữa.
Minh Tố Dao đưa đẩy lúc nhanh lúc sâu, hơn nữa phát nào cũng chạm đúng điểm nhạy cảm, làm cô cảm thấy cả vùng hạ thân đều tê dại trong sung sướng.
Dù sao con bé còn nhỏ, chuyện xem mắt cứ từ từ vậy, ôi. Nếu không thể lay chuyển được Phương Tầm thì đành ra tay từ phía Minh Tố Dao vậy.
Phải làm sao đây? Nữ sắc trước mắt quá mức mê người, cô căn bản chẳng còn tâm trí đâu mà đi họp nữa.
Bị Minh Tố Dao tùy ý đùa giỡn vùng nhạy cảm, Phương Tầm chẳng hề giận dỗi, ngược lại càng muốn dính lấy cô hơn.
Phương Văn Hà: "Khoan đã, đi với người bạn nào thế?"
Kẹp lấy đùi đối phương vẫn chưa thỏa mãn, cô còn phối hợp cử động hông để cọ xát lên người cô ấy.
Minh Tố Dao cũng rất nhớ Phương Tầm, đã nửa tháng rồi hai người không được đối mặt trò chuyện tử tế, mỗi đêm phải ở chung một cách gượng gạo với Phương Văn Hà thật khiến người ta khó chịu.
Ngày hôm sau, Phương Tầm dậy từ rất sớm.
"Ưm...... Ưm ~~~" Tiếng rên rỉ của Phương Tầm cũng theo đó mà dồn dập hơn.
Vừa định ôm lấy Phương Tầm an ủi một chút thì ngoài cửa, cô trợ lý đột nhiên dồn dập gõ cửa: "Minh tổng, cô có ở đó không?"
Minh Tố Dao bế Phương Tầm đặt lên bàn làm việc, dù khoảng cách ngắn ngủi nhưng đôi môi hai người vẫn chẳng nỡ rời nhau.
Theo đà khoái cảm tăng tiến, vòng eo Phương Tầm không nhịn được mà phối hợp đưa đẩy theo nhịp tay Minh Tố Dao, vòng eo linh hoạt của cô khiến chiếc bàn gỗ đặc đắt tiền cũng rung lên kẽo kẹt.
Minh Tố Dao xoay ghế sang bên cạnh, mở rộng vòng tay ôm chặt Phương Tầm vừa chạy đến vào lòng.
Sau khi gác máy, ánh mắt Minh Tố Dao và Phương Tầm lập tức quấn lấy nhau, bờ môi vừa mới tách ra vẫn còn vương chút hơi ẩm từ nụ hôn trước cũng nhanh chóng gắn kết lại lần nữa.
Phương Tầm suy nghĩ một hồi rồi gửi tin nhắn cho Minh Tố Dao: Ngày mai con đến công ty tìm dì nhé, nhớ dì lắm.
Phương Tầm ghé sát tai Minh Tố Dao, giọng nói đầy tình tứ: "Dì Dao, con muốn..."
Minh Tố Dao ôm lấy Phương Tầm, đẩy chiếc ghế xoay về phía bàn làm việc: "Chờ một chút, để dì gọi điện thoại đã."
Nơi nhạy cảm bỗng nhiên lại được khoang miệng ấm áp bao bọc, Phương Tầm ngay lập tức nổi da gà khắp người, cảm giác tê dại liên tục ập đến, khiến khối thịt mềm nhỏ nhắn hoàn toàn cứng lại.
Đó là tài liệu lát nữa cô cần dùng khi họp, cũng may không phải văn bản chính thức nên không cần đưa trực tiếp cho người khác xem.
Minh Tố Dao tranh thủ lúc rảnh tay, vội vàng cởi bỏ nó ra. Giờ đây cô có thể hoàn toàn ôm trọn bầu ngực nặng trĩu ấy vào lòng bàn tay.
Miệng bận rộn nhưng tay Minh Tố Dao cũng không hề nhàn rỗi, một tay ôm lấy lưng Phương Tầm, tay kia thò xuống dưới váy.
Tiếng thở dài này là do Minh Tố Dao phát ra, nơi sâu kín của người phụ nữ quả thực là chốn thiên đường, dù qua lớp bao ngón tay cũng có thể cảm nhận được sự ấm áp ướt át, những thớ thịt khít khao không ngừng co bóp ép lấy ngón tay cô, tràn đầy vẻ cám dỗ và cảm giác an toàn.
Khoái cảm kích thích khiến Phương Tầm mềm nhũn cả người, khuỷu tay không còn chống đỡ nổi thân hình nặng nề, hoàn toàn ngã gục xuống bàn làm việc.
Nụ hôn này tuy không quá mãnh liệt nhưng lại vô cùng rung động, từng cử động nhỏ đều cho thấy tâm tư không hề đơn thuần của người khởi xướng.
Lần trước "play" ở văn phòng chỉ là một phút bốc đồng, không ngờ nơi này bây giờ lại thật sự trở thành không gian riêng tư của hai người.
Cuộc gặp gỡ này là do Lưu Bình Trương đề cập trước, loại chuyện này trước đây cũng thường xuyên xảy ra nhưng đều bị ông trực tiếp từ chối.
Thế nhưng những ngày tháng không được gặp mặt như vậy kéo dài một hai ngày thì còn được, lâu dần khó tránh khỏi cảm giác bí bách.
Làm tình sao có thể thoải mái đến thế này, mỗi lần sắp chạm đỉnh Phương Tầm đều phải cảm thán như vậy.
Minh Tố Dao rút ngón tay ra, vứt bao ngón tay vào thùng rác.
Minh Tố Dao chỉ muốn ở mãi bên trong mà không ra nữa.
Phương Tầm: "A ~~~ a......"
Minh Tố Dao không xót chiếc bàn, cô chỉ xót Phương Tầm, mặt bàn cứng nhắc sao bằng chiếc giường mềm mại ở nhà, cọ xát một lúc chắc chắn sẽ khiến lưng cô ấy bị đau.
Minh Tố Dao: "Chắc là ông ấy đã nhận ra điều gì đó, gần đây chúng ta phải cẩn thận một chút."
Phương Văn Hà: "Trưa có về không?"
Minh Tố Dao lướt qua lớp quần lót, ngậm lấy nơi tư mật, bao bọc cánh hoa ướt át trong miệng mà mút vào.
Chiếc quần lót màu hồng nhạt lúc này đã ướt đẫm, còn in hằn những vệt nước lên chiếc quần tây màu vàng nhạt của Minh Tố Dao.
"Ba, con đi chơi với bạn đây." Phương Tầm vội vàng xỏ giày chuẩn bị ra cửa.
Lần xem mắt này dĩ nhiên là không đi đến đâu. Không chỉ Phương Tầm, mà đối phương thấy thái độ của cô cũng không mấy hài lòng, có điều Phương Văn Hà cũng không trách mắng con gái.
Phương Tầm: "Là cô bạn lần trước con kể với ba đó, Hứa Ưu."
Từ trên ghế cho đến mặt bàn, nụ hôn ấy chưa từng gián đoạn, đầu lưỡi ướt át cứ thế tiến vào khoang miệng đối phương mà dây dưa không dứt.
Ngay khi đôi môi vừa rời đi, ngón tay đã trang bị sẵn lập tức tiếp quản. Đôi môi vừa rảnh rang lại tìm đến đỉnh ngực mỏng manh kia.
Vốn luôn bị lớp vải bao bọc, đôi gò bồng đảo hiện giờ nóng hổi, hơi ấm ấy từ lòng bàn tay Minh Tố Dao truyền thẳng đến trái tim cô, khiến nơi đó ngứa ngáy khó nhịn.
"À." Phương Văn Hà làm vẻ như đã nắm rõ mọi chuyện, nhưng thực tế ông chẳng nhớ nổi đó là ai.
Cô tranh thủ lúc đang mút mát mà liếc nhìn nơi đó, ngón giữa và ngón áp út ấn lên vùng ẩm ướt xoa nhẹ, lòng bàn tay đã dính phải chất dịch trong suốt đầy dâm mỹ.
Nhưng Minh Tố Dao cũng chẳng bận tâm, vẫn tiếp tục dùng miệng ngậm mút.
Dù ông đang sốt ruột tìm bạn trai cho con gái để cô quay lại cuộc sống bình thường, nhưng cũng không muốn con mình kết hôn với loại người này mà lỡ dở cả đời.
Chương 13 (H): Văn phòng play
Minh Tố Dao không vội, cô dùng đầu ngón tay tròn trịa xoay quanh cánh hoa một vòng, khều lộng ở khe hở vài lần, lúc này mới chậm rãi thăm dò vào suối nguồn ấm nóng.
Nơi vòng ba tiếp xúc với Minh Tố Dao dần trở nên nóng ẩm vì nụ hôn này, Phương Tầm bắt đầu cọ quậy đầy bồn chồn, khiến lòng Minh Tố Dao cũng ngứa ngáy theo, cô phải kiềm chế nhấn người Phương Tầm lại.
Chiếc áo lót quá vướng víu, nó hằn lên cổ tay Minh Tố Dao và thắt chặt lấy ngực Phương Tầm, ép chúng thành những hình dạng kỳ lạ.
Ngón tay đeo bao hoạt động hồi lâu tại cửa mình đầy rẫy ái dịch, nơi đó đã ướt đến mức có thể chảy thành dòng.
Nhưng ai ngờ ông lại nuôi dạy con gái thành một người đồng tính, thậm chí còn nảy sinh quan hệ với cả mẹ kế của mình.
Minh Tố Dao: "Tiểu Lâm, giúp tôi lùi cuộc họp sang buổi chiều. Tôi biết rồi, không cần nói thêm đâu, tôi tự có tính toán, ừ, cứ thế đi."
Phương Tầm không nói một lời, trực tiếp ôm lấy cổ Minh Tố Dao rồi hôn sâu.
Bây giờ cô ấy tới gõ cửa, chắc chắn là có việc quan trọng.
Minh Tố Dao lại không tiện cứ tìm cớ sang ngủ cùng Phương Tầm mãi, hai người chỉ có thể tranh thủ lúc đưa sữa tối để thân mật vụng trộm một lát.
Đầu ngực ấy còn nóng rực hơn cả bầu ngực, đỏ hồng rạng rỡ, khiến khoang miệng Minh Tố Dao không ngừng tiết nước bọt.
Khoái cảm kịch liệt tích tụ, lối nhỏ càng thắt càng chặt. Rất nhanh sau đó, một luồng nước nóng hổi từ sâu bên trong trào ra, lướt qua ngón tay Minh Tố Dao rồi chảy xuống mặt bàn, làm ướt đẫm tập văn kiện.
"A......" Thật thoải mái.
Hai người suy đoán Phương Văn Hà hẳn đã biết chuyện của họ, nếu không chẳng có lý do gì lại đề phòng việc hai người tiếp xúc như thế.
Sự thúc giục quá nhanh khiến Phương Tầm không kịp ứng phó, cả thân hình và tâm trí đều không theo kịp nhịp điệu, chỉ có thể ngoan ngoãn chờ đợi từng nhịp ngón tay đâm sâu vào cơ thể mình.
Minh Tố Dao nhìn thấy mà hít sâu một hơi.
Tuy nhiên đợi mãi cũng không thấy bên ngoài có phản ứng gì, Minh Tố Dao cũng vẫn thản nhiên bắt nạt cô không chút kiêng dè, lúc này cô mới khôi phục lại tiếng rên rỉ.
Phương Tầm ngồi trên đùi Minh Tố Dao, ôm lấy cổ cô, dùng mặt cọ xát đầy âu yếm vào gò má cô.
Phương Tầm: "Không về đâu, con ăn ở ngoài luôn. Không nói với ba nữa, con muộn rồi, đi đây."
Phương Tầm phiền lòng nói: "Khó khăn lắm mới gặp được nhau, dì đừng nhắc đến ba nữa."
Dù Minh Tố Dao đã đòi lại quyền kinh doanh từ tay Phương Văn Hà, nhưng thực tế công ty vẫn nằm trong tầm kiểm soát của ông, người trong công ty ai cũng nhận ra ông cả.