Tuy rằng hơi sến súa nhưng cái này trông đơn giản nhất, cũng là thứ duy nhất Phương Tầm cảm thấy mình có thể làm được.
Ông biết chuyện của Phương Tầm và cô bạn học kia, lúc đó ông chỉ nghĩ con gái chơi bời nhất thời, lớn lên một chút rồi cũng sẽ quay về thích đàn ông, nhưng ông lại không ngờ tới, hiện tại cô lại lén lút ở cùng một chỗ với Minh Tố Dao.
Chương 12: Nhưng cô và Minh Tố Dao cũng kém nhau mười một tuổi
Nhưng cô và Minh Tố Dao cũng kém nhau mười một tuổi...
Phương Tầm thấp thỏm đi theo Phương Văn Hà vào thư phòng: "Ba, có chuyện gì vậy ba?"
Mặc dù Minh Tố Dao đã nói một tràng đạo lý lớn lao, cô vẫn không kiềm được cơn giận. Cô ấy chẳng lẽ không sợ cô thật sự sẽ chạy theo người đàn ông kia sao.
Cô bắt đầu chấp nhận lời mời của bạn bè và đồng nghiệp, giúp kỳ nghỉ hè bớt nhàm chán hơn.
Cô cực kỳ ghét những dịp như thế này, cô nhớ Minh Tố Dao vô cùng, cho dù tối qua hai người có giận dỗi, cho dù phải đi theo cô đến công ty, chỉ cần được ở bên cạnh nhìn cô thôi cũng còn tốt hơn là lãng phí sinh mạng tại đây.
Phương Văn Hà không phủ nhận: "Chỉ là ăn một bữa cơm, trò chuyện chút thôi."
Công ty của ông dự định năm sau sẽ niêm yết, không thể chịu đựng được bất kỳ sự cố ngoài ý muốn nào.
Phương Tầm: "Dì Dao?"
"Không đi!" Để lại hai chữ này, Phương Tầm bỏ đi, không quên đóng sầm cửa lại.
Suốt bữa tiệc, anh ta cứ liến thoắng không ngừng, lời lẽ đầy vẻ tự cao tự đại, khiến Phương Tầm nghe mà muốn lật luôn bàn tiệc.
Phương Tầm biết, Minh Tố Dao bảo cô thỏa hiệp là vì muốn tốt cho cô.
Trước kia cô muốn ra nước ngoài học thạc sĩ không phải vì ham học, mà chỉ muốn ở lại trường thêm vài năm để trốn tránh việc đi làm, trốn tránh gia đình, được một mình tự do tự tại ở xứ người.
Hôm nay cô bạn thân dẫn cô đến một nơi rất thú vị, đó là một kho hàng thủ công mỹ nghệ bằng gỗ, bên trong đâu đâu cũng là những món đồ tinh xảo, hơn nữa tất cả đều được làm thủ công.
Nhưng rồi Phương Văn Hà lạnh lùng cười một tiếng: "Cái này thì chứng minh được điều gì?"
"Nghe nói Minh tiểu thư và con gái ông chung sống rất tốt sao?"
......
Phương Tầm không biết Phương Văn Hà đang lên cơn gì, thời đại nào rồi mà còn ép cô đi kết hôn sớm như thế.
Chỉ dựa vào mấy tấm ảnh mà đòi sư tử ngoạm với ông sao?
Phương Văn Hà trầm giọng: "Con không muốn cũng phải đi."
Trên ảnh chụp là hai cô gái đang hôn nhau, một người là Phương Tầm, người còn lại hình như là bạn học của cô, Phương Văn Hà từng gặp qua một lần.
"Ba? Ba về rồi à..." Phương Tầm bị sự xuất hiện đột ngột của Phương Văn Hà làm cho giật mình, ngây người đứng chôn chân tại chỗ.
Phương Văn Hà và Minh Tố Dao, một người đứng bên cửa sổ, một người đứng trước giường, không khí dường như có chút nặng nề.
Có ai lại đẩy bạn gái mình đi xem mắt với người khác chứ?
Phương Tầm cuối cùng vẫn bị Phương Văn Hà lôi đi ăn cơm, bởi vì Minh Tố Dao đã khuyên cô trên WeChat, cô ấy nói mình sẽ không giận, bảo cô cứ ổn định tâm trạng của ba trước đã.
Khắc xong hình trái tim cũng mới chỉ hoàn thành được một phần tư công đoạn, Phương Tầm lại vẽ thêm hai hình người nhỏ ở hai bên trái tim, sau đó tỉ mỉ khắc chúng thành dạng lập thể.
Phương Tầm vẻ mặt khó tin: "Con chưa muốn kết hôn sớm như vậy. Hơn nữa, con còn muốn học lên thạc sĩ."
Phương Tầm không nghĩ nhiều mà cầm khối gỗ đi tìm khắp nhà.
Ông không nhìn món đồ trên tay cô mà trực tiếp lướt qua cô ra khỏi phòng.
Phương Văn Hà không hỏi cô đã có bạn trai chưa, cũng không phải bảo cô đi yêu đương, mà trực tiếp nói cô hãy tìm bạn trai, chẳng lẽ ba đã biết chuyện của cô và Minh Tố Dao rồi?
Ông Vương làm vậy là vì cổ phần công ty, sau khi nhập cổ chắc chắn sẽ không làm chuyện gì bất lợi cho tập đoàn, nên Phương Văn Hà không lo lắng việc sau này ông ta lại lấy chuyện này ra uy hiếp mình.
Quan sát hồi lâu, Phương Tầm quyết tâm làm một món đồ điêu khắc gỗ hình trái tim.
Nếu bạn có kiên nhẫn, còn có thể quan sát quá trình làm ra từng món đồ, thậm chí có thể tự tay thực hiện.
Phương Văn Hà: "Vào thư phòng, ba có chuyện muốn nói với con."
Bởi vì thái độ của Minh Tố Dao, tâm trạng Phương Tầm vốn đã không tốt, tên con trai nhà bác Lưu kia lại còn đáng ghét hơn tưởng tượng.
Ra nước ngoài thì có gì ghê gớm chứ, một kẻ chỉ cần bỏ tiền là có thể tùy tiện vào học ở mấy ngôi trường rác rưởi, vậy mà cũng không biết xấu hổ đem ra khoe khoang.
Chưa bao giờ Phương Tầm hận bản thân mình trẻ tuổi và vô năng như lúc này.
Quá trình này nghe thì đơn giản, nhưng chỉ riêng việc vẽ một hình trái tim cân đối đã ngốn của Phương Tầm không ít tâm sức.
Phương Tầm tìm cách thoái thác: "Con còn chưa tốt nghiệp đại học mà, việc gì phải vội chứ."
Phương Văn Hà châm một điếu thuốc: "Con cũng lớn rồi, nên tìm một người bạn trai đi."
Ông Vương lại ném ra một xấp ảnh khác: "Những thứ này thì không có gì, nhưng nếu người khác biết con gái ông là người đồng tính thì sao?"
Ông Vương đi rồi, Phương Văn Hà dùng sức siết chặt xấp ảnh trong nắm tay.
Ông trầm giọng nói: "Cùng lắm là thêm một điểm nữa."
Phương Văn Hà cảnh giác hỏi: "Ông chủ Vương nói vậy là có ý gì?"
Phương Tầm và Minh Tố Dao bị chụp được tuy rằng chỉ là nắm tay và hôn tai, nhưng chuyện này kết hợp với bằng chứng xác thực về việc Phương Tầm là người đồng tính thì lại không đơn giản như vậy.
Nhưng hiện tại, cô lại không muốn đi nữa, nghiên cứu sinh cũng không muốn thi, cô muốn sớm độc lập để có thể đường đường chính chính ở bên nhau với Minh Tố Dao.
Phương Văn Hà: "Ngày mai đi gặp con trai của bác Lưu với ba, anh ta mới đi du học về, đúng là thời điểm tốt để làm quen. Anh ta là con trai độc nhất trong nhà, dự kiến sẽ sớm tiếp quản công ty gia đình thôi."
Phương Tầm nghiêng người, không tự nhiên nói: "Có chuyện gì vậy ba?"
Cô vừa mới học xong năm hai đã bắt cô đi xem mắt, điên rồi sao? Lại còn là một người đàn ông đã học xong thạc sĩ, chắc chắn là già hơn cô rất nhiều rồi?
Đến khi làm xong khối gỗ, khắc tên cô và Minh Tố Dao lên thì trời đã tối mịt.
Ảnh chụp Minh Tố Dao và Phương Tầm khi đang dạo chơi ở thành phố Y, từ ảnh chụp không khó để nhận ra hai người có những cử chỉ thân mật.
Ăn của người thì ngại, lấy của người thì dè chừng, huống chi đó còn là người cha có công nuôi dưỡng, nếu bây giờ ngả bài ngay với ông thì chắc chắn không có kết quả tốt đẹp.
Sẽ không làm rút ngắn thời gian ở bên nhau của hai người. Hiện tại họ vốn đã xa cách nhiều hơn gần gũi, mỗi phân mỗi giây có thể ở cạnh Minh Tố Dao cô đều không muốn lãng phí.
Phương Văn Hà: "Trong lúc học thạc sĩ cũng có thể kết hôn."
Thật kỳ lạ, theo lý mà nói Minh Tố Dao phải về nhà trước cô mới đúng, nếu đột ngột có việc gì bận thì cô ấy cũng sẽ nhắn tin báo qua WeChat, sao giờ này bóng dáng và tin nhắn đều không thấy đâu?
Phương Tầm và Minh Tố Dao nhìn nhau từ xa, cô thấy trong mắt Minh Tố Dao cũng có chút hoang mang. Cô đặt khối gỗ ở cửa, ra hiệu cho Minh Tố Dao cất đi, Minh Tố Dao khẽ gật đầu với cô.
Lần trước về nhà ông đã cảm thấy giữa hai người có gì đó không ổn, không ngờ sự thật lại là thế này.
Trên bàn đàm phán, đối phương đột nhiên nhắc đến vợ con mình thì chắc chắn không phải chuyện tốt lành gì.
Nhưng cũng thật vừa khéo, Minh Tố Dao cũng vừa kết thúc công việc để về nhà, Phương Tầm bây giờ về đến nơi chắc cũng không muộn hơn cô là bao.
Sáng sớm cô đã tới đây, nhưng vì chấp nhất muốn tặng món quà này cho Minh Tố Dao ngay đêm nay nên cô thậm chí còn bỏ cả bữa trưa, tay cũng bị mài đến mức nổi bọt nước.
Phương Văn Hà rít một hơi thuốc rồi nói: "Yêu đương ở trường học, tốt nghiệp xong là có thể kết hôn luôn."
Phương Tầm có chút tức giận: "Như thế con cũng không đi."
Sau khi phản ứng lại, Phương Tầm nhanh chóng giấu món đồ trong tay ra sau lưng: "Vậy hai người cứ tiếp tục nói chuyện đi, con đi trước đây."
Ông Vương ném ra mấy tấm ảnh: "Nhường thêm cho tôi ba phần trăm nữa đi."
Hai người đàn ông lớn tuổi, không đúng, là ba người đàn ông lại trò chuyện với nhau rất vui vẻ.
"Dì Dao! Dao Dao! Xem con mang gì về cho dì này?!"
Phòng khách không thấy, phòng bếp không có, nhà vệ sinh tầng một cũng không, thế là cô lên lầu, tùy ý đẩy cửa phòng ngủ của Minh Tố Dao ra.
Phương Văn Hà cầm ảnh lên, sau đó sững người một lát.
Cô lấy một khối gỗ cỡ lòng bàn tay, vẽ lên đó một hình trái tim, sau đó dùng dao khắc từng chút một để loại bỏ phần gỗ thừa bên ngoài đường kẻ.
Thấy cá đã cắn câu, Ông Vương thu lại nụ cười, trở nên nghiêm túc hơn: "Hai điểm, tất cả ảnh và camera này đều cho ông, tôi đảm bảo không còn bản sao lưu nào khác."
"Đứng lại." Phương Văn Hà gọi Phương Tầm lại.
Minh Tố Dao không giận, nhưng cô thì có!
Vừa vào cửa, Phương Tầm đã không nhịn được muốn khoe chiến lợi phẩm hôm nay với Minh Tố Dao.
Diện mạo thì càng khỏi phải bàn, nhan sắc không bằng một phần mười của Minh Tố Dao, thuộc loại người bình thường ném vào đám đông thì đến cha ruột cũng không nhận ra nổi.
Cả bữa cơm Phương Tầm chẳng lộ ra sắc mặt tốt chút nào.
Không đúng, tuổi tác của đàn ông sao có thể so với phụ nữ được? Hừ, già đời như thế cô mới không thèm đi xem mắt đâu.
Cô hiện tại vẫn chưa tốt nghiệp đại học, không có nguồn thu nhập kinh tế, mọi thứ đang có đều do cha cô chu cấp.
——
Từ sau khi trở về từ thành phố Y, cô đã nghiêm túc suy nghĩ về chuyện tương lai.
Từ sau khi đi công tác ở thành phố Y về, Minh Tố Dao vẫn rất bận rộn, Phương Tầm đành phải tự tìm việc để giết thời gian.
Phương Tầm lại trợn tròn mắt: "Ba muốn con đi xem mắt? Con không đi đâu."