Minh Tố Dao xoa đầu cô: "Vậy con ra ghế sofa ngồi được không? Để dì đi tắm trước."
Đạo lý thì cô đều hiểu, nhưng cô vẫn không kìm được lòng mà buồn bã, nhung nhớ.
Tại sao yêu đương lại khiến cô khổ sở đến thế này?
Ngoài những cửa hàng san sát nhau, ven đường còn đầy rẫy những gánh hàng rong, đường phố đông đúc mang hơi thở cuộc sống vô cùng đậm nét.
Thế nhưng bây giờ, cô không còn ngủ nướng được nữa, chơi game cũng chẳng thấy hay, bạn bè rủ đi chơi cũng thấy vô vị.
Thái độ xuống nước bất ngờ của Minh Tố Dao khiến Phương Tầm mủi lòng.
Những hàng bán đồ ăn vặt, đồ chơi, đồ lưu niệm đều rất đặc sắc. Cứ qua mỗi cửa hàng hay quầy hàng là Phương Tầm lại phải dừng chân một lát.
Phương Tầm không hề cảm thấy phiền phức, ngược lại lập tức ngồi bật dậy, phấn khích bỏ mặc ván game, ngón tay nhấn mạnh vào khung trò chuyện với Minh Tố Dao.
Cô nhìn lên trần nhà cười ngớ ngẩn một hồi, sau đó lại cầm điện thoại lên, không chút do dự xóa sạch đống trò chơi vừa mới tải về.
Nhìn con phố phía trước vẫn còn tấp nập, Phương Tầm có chút luyến tiếc.
Nhưng vì cô thường xuyên tăng ca ở công ty, lại sợ gửi thẳng về nhà sẽ bị Phương Tầm bóc ra xem thì không được hay cho lắm, nên cô mới gửi đến công ty.
Hàng vừa khéo lại giao đến hôm nay, Minh Tố Dao tiện tay bỏ vào túi, ai ngờ nó lại có thể phát huy tác dụng ngay lập tức như vậy.
Phương Tầm hôn rất dịu dàng, đôi môi khẽ chạm vào nhau rồi day nhẹ.
Minh Tố Dao: "Ưm..."
Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ thẹn thùng xen lẫn tức giận của Phương Tầm, chính Minh Tố Dao cũng thấy có chút chột dạ.
Hai cơ thể tuyệt mỹ nhanh chóng tạo ra những tia lửa tình ái.
Không lâu sau, thân thể Minh Tố Dao bắt đầu run rẩy dữ dội, nụ hôn của Phương Tầm không còn chặn lại được nữa.
Con sói nhỏ cắn phá trước ngực một hồi lại chuyển xuống vùng đùi. Thịt đùi của Minh Tố Dao rất săn chắc, cắn lên thật sự không tiện chút nào.
Phương Tầm: "Dạ vâng!"
Phương Tầm: "Có được không dì? Liệu có ảnh hưởng đến công việc của dì không?"
Minh Tố Dao: "Tối nay dì phải đi công tác ở thành phố Y, con có muốn đi cùng dì không?"
Minh Tố Dao cười nói: "Cũng là vì công việc thôi."
Ai không biết còn tưởng cô đang thưởng thức loại mỹ tửu trăm năm nào đó.
Cô chỉ còn cách tìm lối tắt, ngậm lấy cánh hoa đang bị bắt nạt giữa hai chân.
"Dì không có làm khó con, là con... tự nguyện."
Phương Tầm: "Không phải đâu, dì nói đúng mà, nên chú ý và tự giác một chút thì tốt hơn."
Phương Tầm: "Dì lấy bao ngón tay ở đâu ra vậy?"
Phương Tầm bật cười, người phụ nữ này lúc làm nũng sao lại đáng yêu thế này không biết: "Con thật sự không giận mà, chỉ là đang suy nghĩ lại chút thôi, bản thân lười quá, đúng là nên sửa thật."
Minh Tố Dao: "Ưm... Ư..."
Phương Tầm nghiến răng, không thèm bận tâm đến việc Minh Tố Dao chưa trả lời tin nhắn nữa. Cô thoát khỏi giao diện WeChat, mở cửa hàng ứng dụng và tải một hơi mười mấy trò chơi về máy.
Nếu không nhìn xuống phía dưới cổ, nụ hôn này thật tinh khôi và ấm áp, tựa như một thiếu nữ mới biết yêu đang hôn người tình đầu tiên của mình.
Thành phố Y tuy không phải đô thị loại một nhưng hai năm gần đây nhờ du lịch phát triển nên cũng dần trở nên phồn vinh.
Chỉ trêu chọc bấy nhiêu thôi vẫn chưa đủ, làn môi và hàm răng hung mãnh ấy còn muốn để lại từng dấu vết đỏ rực trên bầu ngực căng tròn.
Tiếng ngâm nga êm tai khi đạt đến đỉnh điểm cứ thế vang vọng... vang vọng khắp căn phòng trống trải...
Phương Tầm: "Giọng điệu này của dì cứ như thể dì già lắm rồi không bằng."
Cô dùng tư thế cực ngầu nhưng lại thốt ra những lời mềm mỏng nhất: "Đừng không vui mà, vừa rồi là dì sai, đừng lờ dì đi được không?"
Sau khi đi làm lại càng đi sớm về khuya. Nhìn lại chính mình, lúc đi học còn vì không dậy nổi mà trốn tiết, nghỉ hè xong lại càng ngủ quên trời đất.
Cô cũng không thực sự giận Minh Tố Dao, chỉ là... chỉ là cứ nghĩ đến bộ dạng táo bạo của mình lúc chiều là lại thấy xấu hổ.
Phương Tầm: "Vâng."
Ngày tháng trôi qua, thời tiết bắt đầu nóng nực, tiếng ve ngoài cửa sổ không ngừng kêu vang báo hiệu mùa hè đã đến, kỳ nghỉ hè mà đám học sinh mong đợi cũng theo đó mà về.
Phương Tầm xoay người đổi khách thành chủ, đè Minh Tố Dao dưới thân: "Con cứ thích sắc dì đó, thì sao nào?"
Quả nhiên chẳng có trò chơi nào hấp dẫn bằng Minh Tố Dao cả.
Trò chơi của Phương Tầm đang vào lúc gay cấn thì tin nhắn của Minh Tố Dao đột ngột hiện lên phía trên màn hình.
Phương Tầm trầm giọng hỏi: "Dì đi với ai?"
Lúc họ đến trời vẫn còn nắng, giờ phố vẫn chưa đi hết mà trời đã tối mịt.
Lúc bước ra, vẻ mặt cô vẫn đầy tâm trạng giống hệt như lúc đi vào.
Minh Tố Dao: "A... A... Ha..."
Nhưng thực tế, bàn tay đang xoa nắn ngực của cô lại vô cùng thành thục, đầu gối cô tì vào vùng nhạy cảm của Minh Tố Dao cũng cực kỳ chính xác và biết rõ nặng nhẹ.
Phương Tầm vừa hôn lên đôi môi đỏ mọng của Minh Tố Dao, vừa xoa nắn bầu ngực đầy đặn chỉ thuộc về riêng mình, cảm xúc u ám lúc nãy hoàn toàn tan biến.
Căn phòng khách sạn này vốn mang một mùi hương u nhã, khi hơi nước quanh quẩn, mùi hương ấy lại càng đậm hơn, khiến con người ta bắt đầu cảm thấy choáng váng, thần hồn điên đảo.
Phương Tầm rất khâm phục cô, cùng đi dạo lâu như vậy mà dì ấy vẫn còn sức để đi tắm ngay.
Minh Tố Dao: "Ưm... Đồ dì nuôi thì... kiểu gì dì cũng thích hết..."
Phương Tầm luồn tay vào cổ áo ngủ đang trễ xuống của Minh Tố Dao: "Dì không có già đâu, ngực vẫn còn mềm và đàn hồi lắm nè."
Phương Tầm mệt đến mức rã rời chân tay, cô rúc vào lòng Minh Tố Dao hít hà một hơi thật sâu rồi nũng nịu: "Hừm... con mệt quá à, lát nữa đi được không dì?"
Minh Tố Dao: "A..."
Tiếng rên rỉ đứt quãng càng làm tăng thêm vẻ tình tứ, nghe thấy vậy, tốc độ trên tay Phương Tầm lại nhanh hơn vài phần.
Con sói nhỏ gặm nhấm môi lưỡi cô, ngón tay bắt đầu luật động theo nhịp điệu. Nơi tư mật ẩm ướt bị xâm nhập tạo ra những tiếng nước nhớp nháp khiến người ta phải đỏ mặt.
Minh Tố Dao: "Lần trước dì tới đây, chỗ này chỉ là một con hẻm nhỏ với vài cửa hàng thưa thớt, giờ lại trở nên náo nhiệt thế này."
Hôm nay cô thực sự chỉ là nhất thời nảy sinh ham muốn, hoàn toàn không hề cố ý dàn dựng để làm chuyện đó với Phương Tầm ở văn phòng.
Chẳng có gì an ủi lòng người hơn cơ thể của người phụ nữ mình yêu, vì cơ thể này, cô nguyện ý trở nên tự giác hơn.
Nơi tư mật vốn đang khô ráo bắt đầu thấm ra những dòng nước ẩm ướt, khiến sự tiếp xúc giữa da thịt càng thêm mượt mà lên.
Trước kia vào kỳ nghỉ hè, cô thường ngủ nướng đến tận trưa, chơi game, buổi chiều hẹn bạn bè hoặc bạn gái cũ ra ngoài chơi bời đến tận tối mịt.
Mới đến thành phố Y, công việc hôm nay của Minh Tố Dao rất đơn giản, buổi chiều cô đã sớm quay về khách sạn.
Thực tế thì, cô thích kiểu sói hoang này hơn.
Minh Tố Dao vừa bước ra khỏi phòng tắm, chưa đợi cô phải nhắc nhở, Phương Tầm đã ngoan ngoãn đi vào tắm rửa.
Đầu ngực bị ngậm trong miệng Phương Tầm, thân thể lại bị đè dưới thân người ta, người đều nằm trong tay đối phương nên Minh Tố Dao đương nhiên phải nói lời xuôi tai.
Minh Tố Dao là người trưởng thành, cô cũng vậy, Minh Tố Dao có không gian và sự nghiệp riêng, không có nghĩa vụ phải trông chừng cô mỗi ngày.
Lúc trước khi ở bên cạnh Hàn Lôi Nhã, dù cô cũng thực sự yêu thích nhưng không đến mức mù quáng như thế này.
Đầu óc của con sói nhỏ thì đơn giản, nhưng ngón tay lại rất biết "lách luật", những ngón tay linh hoạt ấy rẽ trái rẽ phải bên trong hang động sâu thẳm, va chạm tứ phía, khiến toàn thân Minh Tố Dao nổi lên từng đợt tê dại.
Đợi một lúc không thấy Minh Tố Dao nhắn lại, Phương Tầm mới luyến tiếc thoát khỏi màn hình và đặt điện thoại xuống.
Nụ hôn dịu dàng trên môi dời xuống trước ngực bỗng chốc thay đổi hoàn toàn, cô để lộ ra hàm răng sắc bén, ngậm lấy đầu ngực mềm yếu mà gặm cắn.
Vừa về đến khách sạn, Phương Tầm định đổ gục xuống giường thì Minh Tố Dao đã ôm lấy cô: "Đi tắm đã nào, buổi chiều tiếp xúc với bao nhiêu người rồi, rửa sạch sẽ rồi hãy lên giường."
Cô chỉ muốn mượn cơ hội này giận dỗi một chút để chứng tỏ mình không phải kiểu người tùy tiện mà thôi.
Đôi mắt đang nhắm nghiền bỗng mở ra, cô từ vị trí thấp nhìn lên Minh Tố Dao đang nằm trên gối, khí thế lại áp đảo cô thêm một bậc.
"Ngày mai chúng ta lại đến." Minh Tố Dao nhận ra sự tiếc nuối của Phương Tầm nên mỉm cười nói với cô.
Phương Tầm ngẩng đầu cười tinh quái: "Vậy dì thích kiểu nào hơn?"
.
Phương Tầm ở trong phòng ngóng trông cũng đã mặc quần áo chỉnh tề, chờ cô đưa đi chơi.
Cô không tin là mình không tìm được một trò chơi nào hấp dẫn hơn Minh Tố Dao!
Không đúng, cảm xúc này của cô rất không đúng.
Nhớ lại chuyện xảy ra buổi chiều, Minh Tố Dao cũng cảm thấy bản thân thật không thể tin nổi.
Phóng tầm mắt ra xa, đâu đâu cũng thấy một màu xanh mướt mắt, hoa mùa hè ven đường nở rực rỡ, những cây cổ thụ chọc trời đứng sừng sững dọc hai bên đường, tỏa ra hương thơm tự nhiên và mang đậm dấu ấn lịch sử.
Minh Tố Dao: "A... Không ngờ con chó nhỏ dì vẫn luôn nuôi lại là một con sói hoang... Giờ còn dùng cả răng với dì nữa chứ... Ưm..."
Minh Tố Dao đưa tay luồn vào tóc cô nhanh hơn, cảm thấy tóc đã gần như khô hẳn, cô liền ném máy sấy sang một bên, bất ngờ đè Phương Tầm xuống dưới thân.
Phương Tầm ôm chặt lấy Minh Tố Dao, dùng đôi chân mình ma sát với vùng nhạy cảm của cô, rồi lại dùng chân cô cọ xát với chính mình.
Khoái cảm này kích thích cô muốn rên rỉ thành tiếng, nhưng nụ hôn nóng bỏng kia đã chặn đứng tiếng gọi ấy ngay trong miệng.
Đầu lưỡi cô yêu chiều liếm láp qua lại trong khe hở, rồi lại cuốn lấy từng giọt sương sớm, nhấm nháp từng ngụm vào trong miệng nuốt xuống bụng.
Minh Tố Dao: "Người trẻ mà, còn cả khối thời gian để lãng phí, tự giác quá mức làm gì?"
Minh Tố Dao: "Chúng ta về thôi?"
Minh Tố Dao: "Vậy để dì mua vé máy bay."
Đối với người mình yêu, dục vọng là thứ không thể kiểm soát, cho dù là một thiếu nữ thuần khiết đến đâu cũng sẽ bị tình yêu khơi dậy những khát khao mãnh liệt.
Con sói nhỏ lại bò lên người cô, những ngón tay thon dài mượt mà bất ngờ tiến vào cơ thể cô.
Thế nhưng cuộc sống sau khi nghỉ lễ dường như không giống với những gì cô tưởng tượng cho lắm.
Phương Tầm hôn lên môi cô: "Con chỉ sắc mỗi mình dì thôi..."
Phương Tầm: "Dì tới đây khi nào vậy?"
Minh Tố Dao mở lòng bàn tay Phương Tầm ra, áp lên mặt mình: "Xin lỗi con, sau này dì sẽ không làm khó con nữa."
Sau khi lái xe được một đoạn, Minh Tố Dao đề nghị cả hai xuống xe đi bộ để có thể cảm nhận rõ hơn phong tục tập quán nơi đây.
Minh Tố Dao: "So với con thì chẳng phải dì già rồi sao."
Nhưng hình như lúc nào dì ấy cũng rất tự giác, trước đây khi còn ở nhà làm nội trợ cũng chưa bao giờ dì ấy dậy muộn hơn cô.
Minh Tố Dao quá ưu tú, còn cô ngoài việc có một người ba giàu có ra thì chẳng được tích sự gì. Phương Tầm bỗng thấy buồn lòng. Cô nên làm điều gì đó mới được.
Vừa mới hoàn thành xong chương trình năm hai nên Phương Tầm vẫn chưa thấy lo lắng gì, áp lực học hành và tốt nghiệp vẫn chưa đè nặng lên vai, cô vẫn có thể thong thả tận hưởng kỳ nghỉ này.
Con phố này đi dạo thú vị hơn vẻ ngoài của nó nhiều.
Phương Tầm: "Vâng!"
Còn về bao ngón tay, cô đã sớm thấy cần phải mua, như vậy sẽ vệ sinh hơn, tốt cho cả hai người.
Không phải ngày lễ nên lượng người tuy đông nhưng không đến mức chen chúc, dù vậy Minh Tố Dao vẫn nắm chặt lấy tay Phương Tầm.
Cánh hoa đã bị sương sớm đánh ướt đẫm, mút vào thấy mềm mại, ẩm ướt. Với nơi này, Phương Tầm không dám nặng tay, nếu làm tổn thương cánh hoa mỏng manh ấy, cô chắc chắn sẽ xót xa đến chết mất.
Minh Tố Dao ấn bàn tay cô lên ngực mình: "Không sao, con cứ chạm đi, cho con chạm thoải mái."
Minh Tố Dao: "Chắc là không vấn đề gì đâu, công việc cũng không quá rắc rối, ít nhất buổi tối dì có thể đưa con đi chơi."
Cô vẫn muốn được cùng Minh Tố Dao đi tiếp, nhưng nhìn đồng hồ thấy cũng không còn sớm, ngày mai Minh Tố Dao còn phải làm việc.
Minh Tố Dao nhéo nhéo mũi cô: "Cái đồ tiểu sắc quỷ này."
Minh Tố Dao cẩn thận nắm lấy tay cô: "Tình thế cấp bách mà."
——
Chương 9 (H): Tiểu chó săn cắn một miếng trước ngực
Cô từng là một người cực kỳ xem thường chuyện yêu đương chốn công sở, vậy mà giờ đây lại làm ra loại chuyện này ngay tại văn phòng. Quả nhiên, tình yêu luôn khiến con người ta mê muội.
Hiện tại cô hận không thể dính lấy Minh Tố Dao từng giây từng phút. Phương Tầm tự thấy bản thân thật quá kém cỏi.
Phương Tầm càng nói giọng càng nhỏ dần.
Minh Tố Dao rất thích không gian xanh ở nơi này.
Vừa mới về đến nhà, Minh Tố Dao đã bị Phương Tầm "tra khảo" gắt gao.
Minh Tố Dao cảm thấy mình đang lơ lửng, cả về tinh thần lẫn thể xác.
Phương Tầm đỏ mặt: "Trước đó chẳng lẽ chưa nhìn kỹ sao?"
Minh Tố Dao ngẫm nghĩ: "Cũng phải năm sáu năm rồi."
Trong lòng trong mắt cô lúc này chỉ có Minh Tố Dao, nhưng người phụ nữ kia lại bận đến tối tăm mặt mũi, chẳng có thời gian đâu mà cùng cô lãng mạn tâm tình.
Phương Tầm: "Dạ được, dạ được!"
Minh Tố Dao đón lấy máy sấy giúp cô thổi tóc: "Xin lỗi nhé, có phải lúc nãy dì thúc giục con đi tắm nên con không vui không? Sau này dì sẽ không hối con nữa, con đừng giận được không?"
Minh Tố Dao thực sự đi thẳng vào phòng tắm.
Chỗ này không phải là địa danh nổi tiếng nhất thành phố nhưng cũng vô cùng náo nhiệt.
Bộ váy ngủ vốn lỏng lẻo dễ dàng bị cởi bỏ, cảnh xuân tươi đẹp cứ thế lộ ra.