Mọi hành động của Minh Tố Dao cô đều không thể từ chối, thậm chí còn mong chờ dì ấy làm quá đáng hơn một chút.
Dưới sự ra vào nhanh chóng của ngón tay, cô thấy nơi đó bắt đầu co thắt, lối nhỏ vốn đã hẹp nay càng khó tiến vào hơn.
Minh Tố Dao không nhịn được bật cười: "Xem đủ chưa? Có đói bụng không?"
Môi Minh Tố Dao thật mềm, đầu lưỡi cũng thật trơn tru......
Những dấu vết ấy hết lần này đến lần khác vùi sâu vào trong, tiến sát lại gần mắt Phương Tầm, rồi cuối cùng biến mất không dấu vết......
Cảm giác ôn nhu kia khiến lòng cô ngứa ngáy. Cô bỗng mở mắt ra, vén vạt áo Phương Tầm lên, ôm lấy eo cô mà hôn xuống vùng bụng nhỏ.
Sau khi xử lý xong xuôi sự vụ hiện tại, Minh Tố Dao quay đầu nhìn về phía Phương Tầm, mà cô nhóc cũng đang ngây người nhìn mình, cái tư thế đó chắc hẳn không phải mới nhìn một lúc.
Đôi môi không biết từ lúc nào lại trượt đến nụ hoa vừa cứng vừa mềm, Minh Tố Dao đưa đầu lưỡi hồng nhuận ra, từng chút một khêu gợi, khiến điểm phấn hồng ấy ngoan ngoãn run rẩy dưới lưỡi cô.
Vì vậy nhiều năm qua công ty cứ duy trì thoi thóp như thế.
Nụ hôn nồng cháy như lửa khiến Phương Tầm có chút nghẹt thở, cô muốn né tránh, nhưng bờ môi và chiếc lưỡi lả lướt kia dường như luôn thấu hiểu ý đồ của cô, gắt gao khống chế cô trong hơi thở nồng nàn.
Minh Tố Dao không cởi áo của Phương Tầm mà chui hẳn vào trong.
Minh Tố Dao nhận ra khao khát của đối phương nên cúi người hôn xuống.
Lúc trước công ty của Minh Tố Dao gặp vấn đề lớn, mẹ cô lại mắc bệnh cấp tính phải nhập viện.
Công ty nằm ở khu tài chính, gần đây có rất nhiều chỗ ngon, gọi người giao tới còn tiện hơn là đặt đồ ăn qua ứng dụng.
Phương Tầm: "A...... Dao...... Dì Dao......"
Phương Tầm bị hôn đến mức bụng dưới từng đợt điện giật ran ran, nơi tư mật đã bắt đầu ẩm ướt.
Khoảnh khắc tiến vào như có một luồng điện nhẹ chạy thẳng tới tim phổi, Phương Tầm cảm thấy xương cốt mình như nhũn ra.
Ngón tay đang lấp đầy cô giống như một chú cá gặp nước, quẫy đuôi vẫy vây, luồn lách ngược xuôi, hoạt bát vô cùng.
Khoái cảm ập đến quá đỗi sâu sắc khiến Phương Tầm thậm chí quên cả cách hô hấp, chỉ có thể há miệng từng ngụm đớp lấy dưỡng khí.
Đầu lưỡi ướt át vừa chuyển hướng lại hướng về phía rốn. Cảm nhận được Minh Tố Dao ngày càng tiếp cận vùng nhạy cảm, Phương Tầm căng thẳng đến mức toát mồ hôi.
Ghế sofa có màu cà phê nhạt, chỉ cần ướt một chút cũng sẽ rất lộ liễu, mà lát nữa thư ký còn phải vào báo cáo công việc, khả năng cao là sẽ ngồi trên sofa để trao đổi.
Như vậy cô có thể tưởng tượng được vân tay của cô ấy cọ xát vào vách trong, những nếp uốn của chính mình ma sát với lòng bàn tay cô ấy.
Vòng eo cô không tự chủ được mà chuyển động theo động tác của Minh Tố Dao, bờ mông phập phồng trên mặt sofa mềm mại tạo ra những tiếng động trầm đục.
Phương Tầm: "Ân......"
Phương Tầm: "Ân...... ưm......"
Phương Tầm: "Ưm......"
Phương Tầm còn chưa kịp mơ mộng được bao lâu thì nụ hôn của Minh Tố Dao đã bắt đầu trở nên đầy sắc khí.
Nơi đó của cô gái nhỏ vừa ướt át vừa khít khao, giọng nói kiều mị khiến lòng Minh Tố Dao ngứa ngáy.
Vầng trán nhẵn nhụi của cô lấm tấm mồ hôi, tấm lưng và mông nơi tiếp xúc với sofa liên tục tỏa ra hơi nóng ẩm ướt.
Khi chiếc quần bị cởi ra, Minh Tố Dao cũng rời khỏi khoảng tối trong lớp áo. Cô tiếp tục hôn khắp cơ thể Phương Tầm, để lại một nụ hôn nơi vùng nhạy cảm đang ướt đẫm rồi mới trườn ngược lên trên.
Nhịp điệu nhanh dần theo hơi thở dồn dập của Phương Tầm, nguồn nước ấy dường như vô tận, liên tục tuôn ra dòng dịch nóng hổi, thấm ướt cả chiếc ghế sofa trong văn phòng của Minh Tố Dao.
Cô nhìn thấy ngón tay và lớp bao hằn lên những dấu vết.
Điều kiện mà Phương Văn Hà đưa ra lúc đó là muốn Minh Tố Dao ở nhà toàn thời gian chăm sóc Phương Tầm, ông sẽ đảm bảo công ty không bị phá sản.
Minh Tố Dao: "Tiểu Tầm...... Tiếng của con thật dễ nghe."
Sự trói buộc phía sau đột ngột được cởi bỏ, đôi gò bồng đảo ấm áp lập tức được giải phóng. Minh Tố Dao nhanh chóng ngậm lấy đỉnh hồng, hoàn toàn ép Phương Tầm ngã xuống sofa.
Ánh mắt Minh Tố Dao trở nên hơi xa lạ, ngoài sự dịu dàng mà Phương Tầm vốn đã quen thuộc, nay còn thêm vài phần quyến rũ lạ lẫm, khiến cổ họng Phương Tầm khô khốc.
Lúc đó Phương Văn Hà đã trả tiền viện phí cho mẹ cô và giúp cô thanh toán mọi khoản nợ, nhưng để công ty phát triển thì cần nhiều tâm sức hơn nữa.
Giữa lúc khoái cảm xâm chiếm, cô dành ra vài giây để lo lắng về chuyện này, rồi sau đó lại toàn tâm toàn ý đắm chìm vào cuộc hoan lạc.
Ra ngoài ăn quá tốn thời gian, lát nữa cô còn có một cuộc họp quan trọng.
Đã đến lúc cô phải Đông Sơn tái khởi, khi đó cô sẽ trả lại toàn bộ số tiền đã nợ ông.
Lúc này đầu ngón tay Minh Tố Dao được bao bọc bởi lớp màng mỏng, việc ra vào nhanh chóng khiến cô quan sát có chút khó khăn.
Phương Tầm không hề thấy bối rối khi bị bắt quả tang, cô vừa định há miệng bảo không đói thì nhìn đồng hồ đã mười hai giờ rưỡi, đến giờ ăn cơm rồi.
Nụ hoa bị Minh Tố Dao mút có hơi đau, nhưng đó là cái đau tê dại, không những không khó chịu mà còn khiến sợi dây thần kinh nào đó của Phương Tầm thêm hưng phấn.
Cô vẫn thích cảm giác ngón tay thon dài, trần trụi của Minh Tố Dao cắm vào trong cơ thể mình hơn.
Ngăn cách bởi lớp bao ngón tay của Minh Tố Dao, Phương Tầm luôn cảm thấy thiếu vắng điều gì đó.
Mới xoa được hai cái, hai bàn tay trắng ngần mang theo hương thơm dịu nhẹ đã thay thế ngón tay cô. Lực đạo vừa phải, xoa bóp khiến Minh Tố Dao mơ màng sắp ngủ.
Bữa sáng Minh Tố Dao chỉ ăn vội vàng, thời gian qua cô cũng chẳng được ăn uống tử tế, thân hình vốn mảnh khảnh nay rõ ràng đã gầy đi một vòng khiến Phương Tầm xót xa khôn nguôi.
Cô kiên nhẫn, cố gắng nhìn cho rõ hơn. Cô dường như có thể thấy những biến đổi nhỏ giữa lớp thịt mềm mại và ngón tay Minh Tố Dao.
Đầu lưỡi ẩm ướt giống như ngọn bút lông thấm đẫm mực, từng chút một lướt qua da thịt, phác họa trên vùng bụng phẳng lì của cô.
Không cần Phương Tầm cố ý lên tiếng, dây thanh quản thanh mảnh cùng khuôn miệng đang hé mở của cô đã tự chủ phát ra những tiếng rên rỉ kéo dài.
Cô không nhịn được mà liếm môi.
Thật ra bụng Phương Tầm rất sợ nhột, nhưng nhìn Minh Tố Dao mệt mỏi như vậy cô không nỡ né tránh, chỉ có thể cắn răng chịu đựng, kết quả là cả người cứ thế nổi da gà liên tục.
Tuy không nhìn thấy rõ động tác cụ thể của Minh Tố Dao, nhưng chỉ riêng cảnh tượng đó đã khiến tim Phương Tầm đập liên hồi như trống trận.
Ngón tay thon dài ấy lượn lờ chuyển động giữa hai chân cô, rồi đột ngột thâm nhập vào bên trong.
Cô nhắm mắt lại, tưởng tượng như đang kết nối với hiện thực, đôi mắt như đặt sâu bên trong nơi thầm kín nhất.
Phương Tầm: "Đói rồi, chúng ta đi ăn cơm thôi."
Nhìn một Minh Tố Dao vừa dịu dàng hiền thục lại vừa khôn ngoan giỏi giang, Phương Tầm bị mê hoặc đến hoa cả mắt.
Bỗng nhiên, Phương Tầm cảm thấy thân thể hơi trống trải, người vừa rồi còn kịch liệt giờ lại bỗng dưng dừng lại.
Phương Tầm: "Ân......"
Xào xạc ——
Phương Tầm: "Ân...... a......"
Minh Tố Dao rất hài lòng với món đồ chơi này, nó khiến cô hoàn toàn quên đi công việc phiền lòng, quên cả việc mình đang ở đâu.
Trong lòng Phương Tầm thấp thỏm, nhưng lại chẳng muốn khước từ.
Những nếp uốn cọ vào ngón tay cô ấy, nhờ có lớp bao mà sự cọ xát trở nên dễ dàng hơn nhưng đồng thời cũng làm giảm bớt khoái cảm tương ứng.
Cô thấy đầu ngón tay đẩy lớp thịt qua một bên, chạm vào sâu thẳm bên trong.
Phương Tầm mơ màng mở mắt, kinh ngạc thấy Minh Tố Dao lấy từ trong túi ra một hộp bao ngón tay!
Phương Tầm đỏ mặt nói: "Dì không phải đang mệt sao? Nhắm mắt nghỉ ngơi một lát đi."
Nhưng người đẹp đang ở bên cạnh, sao cô có thể ngủ thật được?
Sau này nhất định phải đốc thúc dì ấy ăn uống đúng giờ mới được.
Phương Tầm có cảm giác mình bị lừa, người phụ nữ trông có vẻ đứng đắn này liệu có phải cố ý lừa cô đến văn phòng để làm chuyện này không?
Nó đặc biệt ưu ái vùng trũng ở trung tâm, đầu bút nhọn xoay quanh đó vài vòng rồi lại nhấn nhá quét sâu vào trong, nhưng vùng thung lũng sâu thẳm cứ liên tục co rút, nó xoay vần nửa ngày cũng chỉ có thể quanh quẩn ở cửa vào.
Dù đầu óc đang mụ mị nhưng Phương Tầm vẫn còn sót lại chút lý trí.
Cùng lúc đó, một luồng điện tê dại ngay lập tức truyền khắp toàn thân Phương Tầm, cô hoàn toàn đầu hàng.
Sau một lúc trêu đùa, Minh Tố Dao ngậm chặt lấy nó vào miệng. Phương Tầm mút ngón tay cô, vậy thì cô sẽ mút lấy nhũ hoa để bù đắp cho đối phương.
Nhưng dưới sự nỗ lực của đầu ngón tay cùng chất bôi trơn từ lớp bao, ngón tay vẫn lách qua được những lớp thịt mềm.
Mãi cho đến khi cuộc họp kết thúc, Minh Tố Dao mới thực sự được nghỉ ngơi. Cô nhắm mắt nằm trên đùi Phương Tầm, dùng ngón cái và ngón trỏ xoa hai bên thái dương, giữa chân mày lộ rõ vẻ mệt mỏi.
Ban đầu cô chỉ hôn nhẹ trên bụng, ngay sau đó đã chuyển thành nụ hôn ướt át.
Dưới ánh nhìn đầy hờn dỗi của Phương Tầm, Minh Tố Dao dùng khăn ướt cẩn thận lau tay, sau đó lồng chiếc bao ngón tay mỏng dính, mang theo chất dịch trơn bóng vào ngón giữa một cách gọn gàng.
Chính Minh Tố Dao cũng không biết lúc này mắt mình tràn đầy tình ý, cô chỉ biết nhịp nhàng đưa ngón tay ra vào để an ủi cô gái dưới thân, để cô rên rỉ, để cô thoải mái và đắm chìm trong vui sướng.
Với một người luôn chạy đua với thời gian, ngay cả lúc ăn não cũng phải hoạt động. Phương Tầm nhìn Minh Tố Dao vừa ăn vừa lật xem tài liệu mà thở dài.
Trước kia họ là kẻ thù như nước với lửa, sau đó là mẹ kế và con chồng, còn hiện tại là bạn gái của nhau. Bạn gái quả là một từ ngữ thật tốt đẹp.
Đây là lần đầu tiên hai người nhắc đến từ này.
Môi áp vào đó, cảm nhận được sự săn chắc của cơ bụng và làn da mềm mại đặc trưng của một cô gái đôi mươi.
Minh Tố Dao lúc nấu cơm đã khiến người ta mãn nhãn, khi xử lý công việc lại càng có sức hút lạ thường.
Minh Tố Dao cũng nhìn thời gian: "Con muốn ăn gì? Để dì gọi người mua mang lên đây."
Phương Tầm vốn có thân hình mảnh mai, dù có ngồi xuống thì bụng cũng không hề có chút mỡ thừa nào.
Nhưng việc cô kết hôn với ông và giúp ông chăm sóc con gái nhiều năm như vậy cũng coi như trả được phần nào ân tình.
Cô không ngờ Minh Tố Dao lại có một mặt táo bạo đến thế, mới lần đầu đưa cô đến văn phòng đã muốn cùng cô làm chuyện thân mật ngay tại đây.
Phương Tầm cảm thấy bản thân giống như một món đồ chơi đang chờ được bóc mở, bị đặt ở đây từ sớm, và khi giờ chơi đến, cô sẽ bị chủ nhân tháo tung một cách mãnh liệt để mặc sức hưởng dụng.
Minh Tố Dao mặt không đổi sắc nói: "Âu yếm với bạn gái cũng được tính là nghỉ ngơi mà."
Tuy nhiên Minh Tố Dao đã rất cảm kích, vào lúc đường cùng, ít nhất Phương Văn Hà đã ra tay giúp đỡ cô một phen.
Bạn gái......
Trong bóng tối, cô say sưa mút mát nụ hoa mỹ vị, đôi tay thành thạo kéo khóa quần, mở toang món đồ chơi yêu quý của mình.
Chiếc áo hoodie rộng thùng thình phồng lên trước ngực, bên trong là những chuyển động đầy ám muội.
Chương 8 (H): Vị thật ngọt
Một đợt dịch nóng như sóng biển trào dâng, vỗ mạnh vào đầu ngón tay, rồi theo đó chảy tràn ra ngoài.