Đôi mắt Minh Tố Dao lộ rõ vẻ hưng phấn: "Đây chính là tin tốt dì đang muốn nói với con."
Phương Tầm: "Con không hối hận, thích là thích thôi, giống như việc con phát hiện mình thích con gái vậy. Dù sao thì ba con cũng chẳng chung thủy gì, sao dì không bỏ quách ông ấy để ở bên con đi?"
Cô dùng một tay gác chân Phương Tầm lên vai, ra sức khuấy động bên trong, nhanh chóng đưa Phương Tầm lên một đợt cao trào khác.
Minh Tố Dao tách hai chân Phương Tầm ra, nâng lấy mông cô rồi vùi mặt vào giữa đó.
Nhớ lại những chuyện đã qua, Phương Tầm vô cùng hối hận.
Sự kích thích kịch liệt khiến Phương Tầm kẹp chặt hai chân, vách trong cũng siết chặt lấy đầu lưỡi, làm Minh Tố Dao tiến thoái lưỡng nan.
Phương Tầm muốn cứ quấn quýt lấy Minh Tố Dao mãi, nhưng lại sợ mất mặt. Rõ ràng là cô ấy bỏ rơi mình trước, lý ra cô ấy phải là người bám lấy mình mới đúng.
Bữa sáng trôi qua trong áp lực, vì sợ bị Phương Văn Hà nhìn ra điều gì nên cả hai không dám bắt chuyện, ngay cả ánh mắt cũng chẳng dám chạm nhau.
Phương Văn Hà: "Đêm qua hai mẹ con có nghe thấy tiếng gì lạ không?"
Phương Tầm: "Ưm... Ư... A..."
Phương Tầm không biết đối phương bận việc gì, chỉ biết vài dòng tin nhắn mỗi ngày chẳng thể giải tỏa được nỗi khổ tương tư.
Phương Văn Hà: "Ồn thật đấy, sau này đừng có tiện tay cho mấy con mèo hoang đó ăn, vừa ồn vừa bẩn, lát nữa ba sẽ tìm người đuổi chúng đi."
Cô không hiểu tại sao Minh Tố Dao đột nhiên hờ hững với mình, chỉ biết rằng mình rất nhớ người ấy. Trong những ngày Minh Tố Dao vắng nhà, Phương Tầm bắt đầu tự học nấu ăn.
Hơn nửa tháng không gặp, Phương Tầm nhìn chiếc bánh kem mình vừa làm xong, chẳng có chút cảm giác thèm ăn nào.
Thần thái trong mắt cô lúc này là điều Phương Tầm chưa từng thấy, đó có lẽ chính là sự tự tin.
Minh Tố Dao vỗ nhẹ lên mông cô, ý bảo cô thả lỏng ra.
Minh Tố Dao: "Vậy sao? Dì thấy ngon nên ăn liền hai miếng, giờ thì hết sạch cảm giác tội lỗi rồi, Tiểu Tầm của chúng ta thật chu đáo."
Chương 7 (H): Vỗ nhẹ vào mông
Đặc biệt là giữa hai chân, do sự kích thích trước ngực mà từng luồng dịch nóng không ngừng tuôn ra, cũng vì chỉ có phía trên được thỏa mãn nên nơi sâu thẳm bên dưới cứ trống rỗng mà co bóp.
Cô nâng khuôn mặt Phương Tầm, cúi đầu dừng lại trên môi cô vài giây rồi dời đi: "Tiểu Tầm, cảm ơn con, nếu không có con, có lẽ dì đã sớm trở thành một cái xác không hồn rồi."
Phương Tầm: "Con dùng kem tươi ít béo đấy."
Phương Tầm thoát khỏi vòng tay của Minh Tố Dao: "Thế dì đi làm gì?"
Phương Tầm: "Ha...... A...... A ~~~ Dì Dao...... Dì Dao ơi ~~~"
May mà ông đi sớm. Cánh cửa đóng lại, họ lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Phương Tầm: "A...... Dì Dao...... Ưm...... Con chịu không nổi...... Đừng mà...... A ~~~"
Minh Tố Dao nhìn chằm chằm vào mắt Phương Tầm: "Mèo à~"
Sáng thứ Bảy, ba người vốn mấy tháng chẳng thể tụ họp lại cùng ngồi trước bàn ăn.
Minh Tố Dao: "Múi giờ chênh lệch quá nhiều, bên dì là ban ngày thì ở trong nước lại là đêm, dì sợ làm phiền con nghỉ ngơi."
Phương Văn Hà: "Hình như là tiếng mèo kêu."
Minh Tố Dao biết Phương Tầm vừa khó nhịn lại vừa nghiện, biết rằng nếu bây giờ mình dừng lại thì đối phương sẽ càng khó chịu hơn.
Chính sự hiện diện của Phương Tầm đã khiến chút dịu dàng còn sót lại trong cô bùng cháy thành ý chí chiến đấu.
Không có tường ngăn cách, Minh Tố Dao càng ra sức trừu động, tiếng ngâm nga của Phương Tầm lại càng không chút kiêng dè.
Thật ra vừa rồi Phương Tầm vẫn luôn mong chờ khoảnh khắc này, trong những ngày Minh Tố Dao vắng nhà, cô thường xuyên ôn lại cảm giác này trong đầu vào đêm khuya.
Minh Tố Dao: "Tiểu Tầm, con ngủ chưa?"
Đến lúc học nấu rồi cô mới biết, hóa ra rau xanh khó rửa như vậy, thịt khó thái như vậy, món thịt phù dung phải ướp một lần rồi chiên một lần mới có thể nấu tiếp, hóa ra xử lý cá nóc lại nguy hiểm như thế, và những món cô thích ăn làm ra đều phiền phức vô cùng.
Phương Tầm bĩu môi: "Lần sau không được bỏ rơi con lâu như vậy nữa đâu đấy."
Nụ hôn của Minh Tố Dao mãnh liệt và nóng bỏng, chỉ một lát sau đã khiến Phương Tầm đỏ mặt tía tai.
Cảm giác này vừa dễ chịu vừa khó chịu, tra tấn Phương Tầm đến mức không ngừng rên rỉ.
Minh Tố Dao quả nhiên giữ lời, thực sự mang theo Phương Tầm đi tăng ca cùng mình.
Phản ứng đầu tiên của cô là hôm nay mình lại quên chốt cửa, phản ứng thứ hai là mình bị ghẻ lạnh một cách vô lý, nhưng khi nhìn thấy Minh Tố Dao, nỗi nhớ nhung bỗng chốc lấn át cả sự giận dỗi.
Phương Tầm: "Ưm ~~~ a..."
Minh Tố Dao thành thục leo lên giường rồi ôm Phương Tầm vào lòng: "Bánh kem là con làm sao? Ngon lắm, dì rất thích."
Cảm giác mà Minh Tố Dao mang lại giống như dùng chất gây nghiện vậy, khiến cơ thể mất kiểm soát, khó lòng chịu đựng nhưng lại thấy lâng lâng sung sướng.
Minh Tố Dao thần sắc như thường: "Hôm nay đâu phải sinh nhật con, sao lại bưng bánh kem đến thế này?"
Sau sự cố này, Phương Tầm và Minh Tố Dao không dám làm gì quá giới hạn trong nhà nữa, đặc biệt là ở phòng khách, nhưng họ vẫn hình thành thói quen chốt cửa trong.
Hóa ra cô vẫn luôn ấp ủ giấc mơ kinh doanh, mấy ngày qua cô đã làm được rất nhiều việc.
Phương Tầm: "Bao nhiêu năm qua ngoài việc cho con tiền ra, ông ấy còn cho con được cái gì nữa? Sau khi mẹ con qua đời, tất cả sự dịu dàng và quan tâm đều là dì cho con, sau này đến lượt con bù đắp lại cho dì."
Vẫn là cách thức quen thuộc, Minh Tố Dao im lặng bước vào.
Cuối cùng, chiếc lưỡi chơi đùa đã chán bắt đầu đi vào chủ đề chính, chậm rãi thâm nhập vào cửa huyệt đang khép mở.
Nhớ lại những gì Minh Tố Dao từng làm cho mình, chút tính khí trẻ con của Phương Tầm dần tan biến, trong lòng chỉ còn sự ấm áp mà người kia mang lại.
Minh Tố Dao áp sát lên thân thể Phương Tầm, một lần nữa hôn lấy cô: "Tiểu Tầm, dì muốn con..."
Minh Tố Dao: "Là dì đã đưa con vào con đường này mà, dì cứ sợ con sẽ hối hận, lúc nào cũng tự trách mình."
Phương Tầm rúc đầu vào lòng Minh Tố Dao cọ cọ: "Con chẳng chu đáo bằng dì đâu. Dì Dao, con nhớ dì lắm..."
Công ty mới bước vào quỹ đạo nên vô cùng bận rộn. Dù các công việc tiếp theo đều ở trong nước nhưng Minh Tố Dao cũng hiếm khi được về nhà đúng giờ, ngay cả cuối tuần cũng không ngoại lệ.
Không biết đây là cuối tuần thứ mấy họ không được ở bên nhau, Phương Tầm đã mong chờ dịp này từ lâu, nhưng Minh Tố Dao đột nhiên lại phải tăng ca khiến sự thất vọng hiện rõ trên mặt cô.
Minh Tố Dao bật cười: "Ba con mà nghe được lời này chắc chắn sẽ mắng con là đồ ăn cháo đá bát đấy."
.
Phương Tầm đặt mạnh chiếc bánh kem xuống bàn một cách không khách khí: "Làm cho mèo hoang ăn đấy."
Phương Tầm bưng chiếc bánh định vứt đi, nhưng vừa quay đầu lại đã thấy người mà mình đêm ngày mong nhớ.
Phương Tầm: "Dạ?"
Minh Tố Dao mỉm cười, từ phía sau ôm lấy Phương Tầm: "Mèo hoang nhớ con lắm."
Nhìn bộ dáng ủ rũ của Phương Tầm, Minh Tố Dao mở lời: "Ngày mai con có muốn cùng dì đến công ty không?"
Phương Tầm và Minh Tố Dao vì chột dạ sau cuộc vận động kịch liệt tối qua nên dậy sớm, còn Phương Văn Hà thì giống như một lữ khách vội vàng, dùng xong bữa sáng lại phải đi ngay.
Nơi đã chờ đợi từ lâu vừa cảm nhận được đầu lưỡi trượt vào liền không ngừng run rẩy.
Những thớ thịt đang căng cứng dần lỏng ra trong sự thẹn thùng, Minh Tố Dao bất ngờ rướn đầu lưỡi bắt đầu ra vào mạnh mẽ.
Minh Tố Dao nhẹ nhàng vuốt ve đầu Phương Tầm từng chút một: "Dì cũng rất nhớ con. Cứ muốn biết con có ăn uống tử tế không, có ngủ ngon không, là đang nhớ dì hay đang hận dì."
Minh Tố Dao hít một hơi thật sâu, không hề buông tha cho Phương Tầm mà quỳ giữa hai chân cô, đem những ngón tay thon dài cắm vào nơi vừa mới cao trào kia tiếp tục đưa đẩy.
Cơ thể Phương Tầm không tự chủ được mà vặn vẹo muốn né tránh, nhưng vặn đi vặn lại một hồi cuối cùng vẫn chui tọt vào miệng Minh Tố Dao.
Khi bờ môi ấm áp hằng mong nhớ lại một lần nữa dừng chân nơi nhạy cảm của mình, cô vẫn không nhịn được mà bật ra tiếng kêu rên.
Phương Tầm: "Ưm ~~~"
Cô đã lấy lại công ty đang thoi thóp của mình từ tay Phương Văn Hà, rồi tạo nên kỳ tích khi khiến nó vực dậy từ đống tro tàn, còn đạt được thỏa thuận hợp tác lâu dài với một tập đoàn quốc tế.
Khoái cảm thỏa mãn khiến Phương Tầm không kìm nén được giọng nói, một tay cô nâng lấy khuôn mặt Minh Tố Dao, một tay khẽ thở dốc đầy nhu mì. Không khí tràn ngập một mùi hương khó tả, tựa như thiên đường của sắc dục.
Nụ hôn đầy tính chiếm hữu của Minh Tố Dao từ từ hạ xuống, từ cánh môi Phương Tầm hôn vòng quanh đến bầu ngực.
Cô cũng chỉ biết rằng món ăn bà giúp việc nấu chẳng ngon chút nào, có lẽ người khác thấy ổn, nhưng cô ăn vào luôn cảm thấy vô vị.
Lần này, nơi đó tuôn trào ra một đợt thủy triều còn mãnh liệt hơn cả lúc nãy......
Dịch nhờn trơn láng mang lại sự thuận tiện, vách trong mềm mại ướt át ép chặt lấy đầu lưỡi cô từ bốn phía, chất lỏng theo lưỡi chảy vào miệng, rồi thấm ra cả cằm cô.
Có điều việc chốt cửa này ngày càng trở nên vô nghĩa, vì dạo gần đây Minh Tố Dao thường xuyên không có nhà.
Phương Tầm ngẩng đầu: "Sao con lại hận dì?"
Chờ đợi vài giây, chiếc lưỡi ấy lại quay lại, nhẹ nhàng khều lấy, khiến hạt ngọc dần căng trướng và nhô ra khỏi khe hở.
Minh Tố Dao khẽ hôn lên môi cô: "Dì bảo đảm, sau này sẽ không rời xa con lâu như vậy nữa, dù có phải tăng ca cũng sẽ mang con theo."
Nhưng tất cả những việc đó, hằng ngày Minh Tố Dao đều làm cho cô.
Phương Tầm tự cười nhạo bản thân sao lại có suy nghĩ như vậy.
Có phải cô đang bị ghẻ lạnh không?
Buổi tối, Phương Tầm không sang gõ cửa phòng ngủ của Minh Tố Dao mà hé cửa chờ cô đến tìm mình.
Giống như một con chim hoàng yến mình nuôi nấng nhiều năm đột nhiên học được cách bay, mình vô cùng mừng rỡ, nhưng lại sợ nó yêu tự do hơn cả yêu mình.
Chiếc lưỡi mềm như dây leo quấn quýt lấy đỉnh hồng đã chín mọng, liếm láp hết vòng này đến vòng khác, trêu đùa đến mức nó cứng đờ và sung huyết, rồi lại dùng đôi môi mềm mại mút mát để vỗ về.
Đầu lưỡi lướt qua lướt lại trên rãnh nước ẩm ướt, chất lỏng dính dấp vương đầy mặt Minh Tố Dao, nhưng cô chẳng hề để tâm mà cứ như đang thưởng thức món mỹ vị nhân gian, mặc cho tiếng môi lưỡi khuấy đảo vang lên chóp chép.
Cơ thể trẻ tuổi lúc nào cũng nôn nóng như vậy, Minh Tố Dao vẫn chưa thưởng thức đủ đầu ngực của cô, vừa thấy buồn cười vừa thấy bất lực.
Tiếng mút mát ám muội khiến người ta đỏ mặt, hơi thở dồn dập hòa quyện vào nhau, cứ như giây tiếp theo cả hai sẽ hòa làm một.
Phương Tầm: "Vâng."
Lời nói của thiếu nữ vừa ngây thơ vừa êm tai khiến trái tim Minh Tố Dao nóng bừng lên theo từng câu chữ.
Phương Tầm cùng lúc đó cũng siết chặt đùi, trong vài giây kinh hô, cô đã đạt tới đỉnh điểm.
Minh Tố Dao: "Đúng là con mèo hoang nhỏ hay làm phiền người khác."
Đôi môi mỏng ngậm lấy cánh hoa, đầu lưỡi tách chúng ra, khẽ liếm lên hạt ngọc một cái rồi nhanh chóng rời đi.
Minh Tố Dao quấn quýt lấy nơi đó không biết bao nhiêu vòng, rồi mới dời sự chú ý sang khe nhỏ đang đẫm nước.
Phương Tầm: "Ha..."
Phương Tầm cười: "Thì tại con sợ ba đa nghi mà, đành phải xin lỗi dì và mấy con mèo hoang đó vậy."
Phương Tầm có chút kích động: "Đúng rồi, dạo này dưới lầu có mấy con mèo hoang nhỏ! Nửa đêm cứ kêu làm con ngủ không yên."
Phương Tầm: "Ưm ~~~ hừ ~~~"
Đầu lưỡi cứ thế ra vào, thời gian từng phút từng giây trôi qua, cảm giác tê dại kịch liệt tích tụ lại. Minh Tố Dao càng lúc càng nhanh, đưa đầu lưỡi vào càng sâu.
Đầu lưỡi ướt át mà hữu lực hết lần này đến lần khác đẩy mở nơi nộn huyệt mềm mại, kéo theo những dòng dịch ái muội, khiến nơi giao thoa của hai người trở nên nhớp nháp không thôi.
Hóa ra người ấy đã âm thầm làm nhiều việc cho cô như thế, có phải vì đã quá mệt mỏi với những việc này nên mới vắng vẻ cô không?
Minh Tố Dao nhanh miệng hỏi lại: "Tiếng gì cơ?"
Phương Tầm và Minh Tố Dao đưa mắt nhìn nhau rồi im lặng.
Nhìn Minh Tố Dao hiện tại, trong lòng Phương Tầm vừa khâm phục vừa sợ hãi.
Hơi thở ấm áp phả vào cổ khiến trái tim cô loạn nhịp, những giọt nước mắt kìm nén bấy lâu không tự chủ được mà rơi xuống, bao nhiêu chua xót suốt nửa tháng qua lập tức bùng phát.
Bánh làm rất thành công, nhưng lại chẳng có người để cùng chia sẻ, miếng bánh ngọt ngào bỗng chốc trở nên nhạt nhẽo.
Cô đột nhiên bận rộn hẳn lên.
Phương Tầm dùng mu bàn tay lau mặt: "Thôi đi, nhớ con mà đến một cuộc điện thoại cũng không có, mỗi ngày chỉ có vài cái tin nhắn, dì lừa ai chứ."
Nếu Minh Tố Dao cho cô thêm một cơ hội, cô tuyệt đối sẽ không để người ấy phải vất vả như vậy nữa.
Ý nghĩ đó chỉ lướt qua trong thoáng chốc.
Minh Tố Dao không phải chim hoàng yến, cũng chẳng phải lần đầu học bay, mà nếu có là chim hoàng yến thì cũng là con chim từng bị ba cô bẻ gãy cánh, giờ đây cô ấy hồi phục rồi thì có thể cùng cô bay cao, cô nên thấy hạnh phúc mới đúng.