Trải qua nụ hôn nồng cháy vừa rồi, không khí đều trở nên ngọt ngào hẳn lên.
Chương 5: Hai người đang làm gì thế?
Minh Tố Dao nhìn sâu vào đôi mắt ướt át của cô gái nhỏ: "Con cứ chờ đến đoạn này để làm vậy sao?"
Dù sao hình tượng nam chính phim thần tượng đều rất hoàn hảo, vừa đẹp trai vừa thông minh, đúng gu của những cô gái trẻ.
Phương Văn Hà: "Tôi đột nhiên quyết định thôi, muốn về xem Tiểu Tầm thế nào."
Một câu nói trong nháy mắt làm phim tình cảm biến thành phim kinh dị, trong tivi vừa lúc phát ra tiếng nhạc nền khiến người ta lạnh cả sống lưng.
Nhưng thứ cô thấy không phải là đôi mắt si mê bộ phim, mà là một đôi mắt đang bốc hỏa. Ngay giây tiếp theo khi ánh mắt chạm nhau, đôi môi của cô gái nhỏ đã đè ép tới.
Minh Tố Dao bị Phương Tầm đè ngửa ra sofa, lưng tựa vào gối ôm, tư thế không hề lúng túng mà ngược lại rất hưởng thụ.
Phương Tầm cũng bình tĩnh lại, trái tim đang treo lơ lững hạ xuống đôi chút: "Ba, sau này ba về thì nhắn tin WeChat cho con trước nhé."
Vừa rồi biểu hiện của cô có phải quá kém không? Minh Tố Dao có buồn không nhỉ?
Tâm tư nhỏ nhặt bị Minh Tố Dao nói trúng phóc, Phương Tầm thẹn quá hóa liều: "Đêm hôm ở nhà với dì đơn thuần chỉ để xem phim thôi sao? Thế thì tại sao không đến rạp chiếu phim cho rồi?"
Những chiếc răng nanh thỉnh thoảng ngậm lấy đầu lưỡi cô không buông, chiếc lưỡi linh hoạt quấn quýt ướt át, khiến cô vừa đau lại vừa đắm say.
Vốn dĩ cũng không giận lắm, không biết vì sao cô lại đột nhiên muốn giở chút tính khí tiểu thư, nhưng tiếng "bảo bối" ngọt ngào của Minh Tố Dao lại khiến tim cô đập loạn nhịp như hươu chạy, chẳng còn tâm trí đâu mà giận dỗi.
Phương Tầm cười hì hì nói: "Sao có thể chứ, con định nói là lỡ như con không có nhà thì ba lại chẳng gặp được con sao."
Lúc tan học chiều thứ Sáu là khoảng thời gian hạnh phúc nhất trong tuần của Phương Tầm.
Cô nhìn nghiêng khuôn mặt nghiêm túc của Minh Tố Dao, trong lòng có chút hụt hẫng.
Dù làm cô nhóc giận, nhưng Minh Tố Dao lại thấy rất ngọt ngào. Yêu con gái thật là tuyệt, đến cả lúc giận dỗi cũng đáng yêu như vậy.
Không biết Phương Văn Hà đã nhìn thấy bao nhiêu, Minh Tố Dao chỉ có thể lấy bất biến ứng vạn biến, lặng lẽ quan sát thần sắc của ông.
Nói là xem phim, nhưng Minh Tố Dao lại xem cực kỳ nghiêm túc.
Phương Tầm cuối cùng cũng chịu buông môi lưỡi Minh Tố Dao ra.
Minh Tố Dao: "Ưm......"
Khuôn mặt cô nàng đầy vẻ giận dỗi, giống hệt một con cá nóc đang phồng má, đáng yêu cực kỳ.
Cô cố tình chọn một bộ phim tình cảm, xem trailer thấy có rất nhiều cảnh hôn nhau. Nghĩ đến đôi môi đỏ mọng của Minh Tố Dao, cô không nhịn được mà liếm môi.
Không biết đã hôn bao lâu, trên tivi đoạn phim được cắt ghép cố ý kéo dài cảnh hôn cũng đã qua, chuyển sang mạch truyện trinh thám chính.
Sau khi trải qua nguy hiểm, nam nữ chính cuối cùng cũng trao nhau nụ hôn ngọt ngào. Minh Tố Dao cắn môi nhìn về phía Phương Tầm.
Dù buổi tối không có kế hoạch gì đặc biệt, nhưng chỉ cần nghĩ đến việc được cùng Minh Tố Dao cuộn tròn trên sofa xem phim là cô đã thấy lãng mạn vô cùng.
Bởi vì hoàn toàn không ngờ người cha đã lâu không về lại đột nhiên xuất hiện vào lúc này, Phương Tầm mải mê nên cố ý điều chỉnh âm thanh tivi thật lớn để tạo bầu không khí, át hoàn toàn tiếng mở cửa.
Nụ hôn của cô gái cũng giống như ánh mắt lúc nãy, mang theo sự giận dỗi và xâm lược, chiếm đoạt hơi thở của cô một cách sâu sắc.
So với sự hoảng loạn của Phương Tầm, Minh Tố Dao bình tĩnh hơn nhiều: "Anh ăn cơm chưa? Sao anh về mà không báo trước một tiếng?"
Vừa về đến phòng, Phương Tầm liền bắt đầu hối hận.
Nhưng cũng là lần đầu xem phim như nhau, Phương Tầm lại nhìn nửa ngày mà hoàn toàn không biết phim đang nói về cái gì.
Phương Tầm: "Không có gì, xem tiếp đi."
Cái tính trẻ con vừa bị nụ hôn đè xuống lại trỗi dậy, Phương Tầm dỗi hờn: "Mới không có."
Buổi đêm lãng mạn vốn có vì sự trở về của Phương Văn Hà mà hoàn toàn thay đổi hương vị, Minh Tố Dao và Phương Tầm chỉ có thể lặng lẽ liếc nhìn nhau rồi ai về phòng nấy.
Nửa đoạn sau của bộ phim, hai người đều nắm tay nhau, thỉnh thoảng trên tay lại có những động tác nhỏ tự nhiên như một đôi tình nhân yêu nhau nhiều năm.
Đã quá lâu không yêu đương, đặc biệt là yêu một cô gái kém mình nhiều tuổi đến thế, đầu óc Minh Tố Dao có chút trì trệ.
Xem cái gì mà xem, một bộ phim có gì hay đến thế sao?
Lại đến lúc nam nữ chính hôn nhau rải "cẩu lương", lần này Minh Tố Dao chủ động áp sát Phương Tầm.
Bộ phim này không chỉ nói về tình yêu mà còn pha chút trinh thám. Mỗi khi đến đoạn gay cấn, Minh Tố Dao lại hơi nhíu mày, biểu cảm nghiêm trang dõi theo cốt truyện.
Không biết nhìn con một cái à? Hừ, dì không thèm để ý đến con thì con cũng chẳng thèm để ý đến dì nữa.
Ông không tiếp tục truy vấn mà vẫn như thường lệ cởi áo khoác, cúi đầu thay giày.
Phương Văn Hà: "Hai người đang làm gì vậy?"
Đối mặt với cửa, Phương Tầm nhìn thấy người cha đang kinh ngạc đứng ở đó liền đứng bật dậy: "Ba......"
Minh Tố Dao lập tức nhận sai: "Dì sai rồi bảo bối, lẽ ra dì phải nghĩ đến điều đó sớm hơn."
Phương Văn Hà liếc nhìn cô một cái: "Sao thế? Con không đồng ý cho ba về à?"
Cô làm vậy không phải vì ngại, mà vì sợ cô nhóc thấy cảnh này lại muốn hôn môi với đàn ông.
Minh Tố Dao mỉm cười, ôm Phương Tầm vào lòng: "Xin lỗi nhé, là dì lơ là cảm xúc của con. Dì cứ tưởng con thật sự muốn xem phim, nào ngờ con lại muốn dì phải nhìn con cơ chứ."
Cô không phải không nghĩ đến việc thú nhận, chỉ là chưa chuẩn bị tâm lý thật tốt. Chuyện lớn như vậy, cô phải chuẩn bị kỹ càng mới được.