Phương Tầm: "Ưm..."
Cô ấy đã nấu cho cô biết bao nhiêu bữa cơm rồi, sau này hãy để cô chăm sóc cô ấy đi.
Sự ngượng ngùng và trốn tránh sau lần đầu tiên dường như đã biến mất, thay vào đó, một sự ám muội đầy mê hoặc bắt đầu lặng lẽ nảy nở giữa họ.
Minh Tố Dao ngẫm nghĩ một lát: "Ăn đồ nướng đi, dì cũng thích ăn món đó."
Nơi ấm áp của cô gái trẻ khiến Minh Tố Dao có chút phát cuồng.
Đầu ngực đang khát khao được vỗ về của cô bị đôi môi ấm áp ngậm lấy, đôi môi ấy mềm mại như bông, không ngừng mút mát xung quanh đỉnh hồng, cảm giác khoái lạc tê dại từ đó lan tỏa khắp toàn thân.
Bên trong có tiếng sột soạt, chắc là Minh Tố Dao đang tắm, Phương Tầm vừa lẻn vào thì tiếng nước cũng ngừng hẳn, cô chột dạ chui tọt vào trong chăn.
Khi làn da ấm áp lại dán sát vào nhau, đó là một sự khao khát thuần túy, không còn một chút rào cản nào.
Chẳng bao lâu sau, một cảm giác sung sướng vừa quen thuộc vừa lạ lẫm ập đến như sóng cả. Đại não cô nháy mắt trống rỗng, tứ chi không thể cử động nhưng vẫn không ngừng run rẩy.
Phương Tầm: "Ưm ~~~"
Dưới sự thúc giục nhiều lần của Minh Tố Dao, Phương Tầm - người đã mất ngủ đến tận rạng sáng mới chợp mắt - vẫn thức dậy muộn.
Đã bao lâu rồi không có ai hỏi cô câu này? Hình như từ rất lâu về trước, cô đã đánh mất đi những ham muốn của chính mình, coi việc tồn tại như một nhiệm vụ, ăn gì không quan trọng, miễn là còn sống là được.
Minh Tố Dao khẽ cười một tiếng, đôi môi và bàn tay cùng lúc di chuyển xuống phía dưới.
Cô cảm nhận rõ ràng nơi đó đang thắt chặt lại, kẹp lấy từng đốt ngón tay với hình dáng rõ mồn một.
Đặc biệt là Phương Tầm, trong lòng trong mắt cô đều chỉ có Minh Tố Dao, buổi trưa cô còn vì hưng phấn trước kế hoạch buổi tối mà không tài nào chợp mắt.
Cuộc sống như vậy chắc là nhàm chán lắm. Sau này cô sẽ học cách quan tâm đến cảm xúc của Minh Tố Dao, để cô ấy luôn được vui vẻ, hạnh phúc.
Hai cơ thể nóng bừng lên trong cuộc hoan lạc mãnh liệt, mồ hôi dính bết giữa những làn da áp sát vào nhau, chẳng còn phân biệt được là của ai.
Phương Tầm: "A ~~~"
Cùng Minh Tố Dao ăn cơm, tản bộ, nắm tay vẫn là chưa đủ, vừa về đến nhà, vừa tách nhau ra một chút là Phương Tầm đã thấy nhớ cô ấy rồi.
Chỉ là cô quên mất việc lau mồ hôi trong lòng bàn tay do căng thẳng. Chắc là không rõ lắm đâu, cô tự trấn an mình như vậy.
Phương Tầm: "Ưm... ưm..."
May quá, Minh Tố Dao không buông tay cô ra.
Minh Tố Dao quỳ gối giữa hai chân Phương Tầm, đẩy cao đôi chân cô lên, tay phải tìm tòi mơn trớn dần lên trên.
Phương Tầm không chịu nổi sự trống trải, cô kẹp lấy đùi Minh Tố Dao, liên tục dùng nơi nhạy cảm của mình cọ xát lên đó.
Trong nháy mắt, Phương Tầm cảm thấy toàn bộ máu vừa tập trung ở thân dưới lại xộc thẳng lên mặt.
Cô xấu hổ không nói nên lời, chỉ biết làm theo động tác của Minh Tố Dao, cởi bỏ lớp vải vướng víu bên dưới, trong quá trình đó cô còn cảm nhận được chất lỏng ẩm ướt dính lên đùi mình.
Cuối cùng, vị khách cũng tiến vào sâu trong huyệt động.
Khuôn ngực được bao bọc kín kẽ, lòng bàn tay mềm ấm dán lên đó, cọ vào đầu ngực khiến cô ngứa ngáy rồi dựng đứng lên.
Minh Tố Dao: "Phù......"
Thôi thì cứ từ từ vậy, ít nhất cũng biết được cô ấy có cùng sở thích ăn đồ nướng với mình.
Nhắc đến chuyện ăn gì, Phương Tầm mới sực nhận ra hình như cô chẳng biết Minh Tố Dao thích ăn món gì.
Phương Tầm cúi đầu, trong căn phòng tối mờ, cô có thể nhìn rõ những đường nét trước mắt sao?
Sự kích thích về thị giác làm khoái cảm thăng hoa lên một tầm cao mới.
Ở nhà đều là Minh Tố Dao chuẩn bị những món cô thích, ra ngoài cũng toàn là Minh Tố Dao hỏi cô muốn ăn gì.
Chỉ có cơ thể phụ nữ mới có thể kích phát khao khát nhiệt liệt mà thuần túy đến thế trong cô. Cô muốn chiếm hữu Phương Tầm cho riêng mình.
Phương Tầm cố ý đi chậm lại vài bước, nhanh chóng lấy điện thoại ra ghi lại khoảnh khắc tuyệt đẹp này.
Dư vị của mùa hè vẫn chưa tan biến, ăn xong xuôi thì ánh hoàng hôn vẫn còn vương vấn trên bầu trời, phủ đầy những tia sáng cuối ngày. Mặt sông lấp lánh sắc hồng, hòa cùng ánh đèn đường rực rỡ và cả Minh Tố Dao nữa. Cô ấy đang trầm tư suy nghĩ gì đó, dáng vẻ tĩnh lặng khiến người ta vừa khao khát vừa xót xa.
Từ khoảnh khắc Phương Tầm bước chân ra khỏi nhà, nỗi nhớ nhung giữa hai người bắt đầu nảy mầm.
Có thể nói, Phương Tầm gần như là lao vào nhà, đã từ lâu lắm rồi nơi này không còn sức hút lớn đến thế với cô.
Phương Tầm: "Hừ ~~~"
Sự ghé thăm chờ đợi đã lâu này khiến bên trong rung động kịch liệt. Những dịch thủy tích tụ nãy giờ đều trào ra mạnh mẽ.
Cô nói ăn gì thì cả hai sẽ ăn món đó. Hai người cũng rất ít khi đi riêng với nhau, cô thường đi cùng bạn gái hoặc bạn học nhiều hơn.
Trên người Minh Tố Dao vẫn còn vương hơi nước sau khi tắm, làn da ẩm ướt mềm mại cọ xát khiến mọi tế bào của Phương Tầm đều tê dại.
Minh Tố Dao: "Con thích tay dì, hay là muốn tự mình cọ?"
Bóng dáng hai người phụ nữ kề sát bên nhau, bị ánh hoàng hôn kéo dài ra mãi, hệt như tình cảm của họ vậy.
Sau một hồi phân vân, Phương Tầm chọn cách mở rộng đôi chân, để mặc Minh Tố Dao dẫn dắt chính mình.
Minh Tố Dao ghé môi sát tai cô, hơi thở đầy vẻ trêu người: "Cởi ra đi, ướt hết cả rồi kìa."
Hiện tại, vì có sự hiện diện của Minh Tố Dao mà tổ ấm này càng trở nên đáng mong đợi hơn bao giờ hết.
Phút chốc, sự kích thích từ ngực truyền thẳng xuống nơi sâu nhất, làm Phương Tầm rùng mình một đợt.
Minh Tố Dao tự nhiên sẽ không đuổi vị "khách không mời mà đến" này đi, lần một thì lạ, lần hai thì quen, đến lần thứ ba thì mọi chuyện cứ thế diễn ra theo lẽ tự nhiên thôi.
Quá kích thích, dường như mỗi lần thân mật với Minh Tố Dao, cảm xúc của cô đều đến rất nhanh, người phụ nữ này có một sức quyến rũ mà cô không thể nào cưỡng lại được.
Dù chủ nhân nơi đó đang rất nôn nóng, nhưng cũng chỉ lặng lẽ tuôn ra những dòng dịch thủy nóng hổi chứ không hề thúc giục.
Cảm giác bị đè ép khiến Phương Tầm càng thêm hưng phấn, cô kích động ngậm lấy đầu lưỡi đang tiến vào của Minh Tố Dao, tham lam hút lấy hương thơm trong khoang miệng đối phương.
Sau khi nhấn chụp liên tục mấy phát, cô hài lòng nhìn ngắm thành quả, người đã đẹp thì quả nhiên chụp kiểu gì cũng xinh.
Sau khi tắt đèn, hai người trên giường tự nhiên quấn lấy nhau trong một nụ hôn.
Minh Tố Dao ôm lấy cô hôn môi an ủi, động tác trên tay cũng dịu dàng lại, từ sự mãnh liệt lúc nãy chuyển sang những rung động sâu kín bên trong.
"Cũng thích ăn." Phương Tầm lặp lại câu này trong lòng.
Chiếc chăn rời đi khiến Phương Tầm có cảm giác thẹn thùng như thể bị lột sạch quần áo trước mặt mọi người, cô càng ôm chặt lấy người phụ nữ trên thân mình.
Phương Tầm không đợi được nữa, lại kẹp chặt lấy đùi Minh Tố Dao, đem nơi riêng tư ướt át của mình cọ thật đều lên đó.
Ngực Phương Tầm nóng hổi, Minh Tố Dao một bên ngậm lấy, một bên dùng tay nâng niu, thỉnh thoảng lại áp sát mặt vào đó.
Tiếng nước nhớp nháp vang lên, nhịp điệu đưa đẩy tạo nên một bản nhạc nước, giữa đêm thanh tĩnh nghe càng thêm rõ ràng.
Vì nhà cách trường quá xa nên phải tận đến tối mịt, nỗi nhớ này mới có thể vơi đi.
Cô nhanh chóng đi tắm, thay bộ quần áo khác rồi rón rén đứng nghe ngóng trước cửa phòng Minh Tố Dao một lúc.
Sau khi quăng cặp sách sang một bên, Phương Tầm vọt ngay vào bếp, Minh Tố Dao quả nhiên đang đeo tạp dề chuẩn bị cơm tối.
Minh Tố Dao đẩy nhanh tốc độ, dùng đầu gối tì lên mu bàn tay mình, ra vào vừa sâu vừa nặng nề. Sự vận động này khiến cô mệt đến mức hơi thở gấp gáp, nhưng lại vô cùng hưởng thụ.
Sau khi giải phóng, Phương Tầm nũng nịu rúc vào lòng Minh Tố Dao......
Phương Tầm rất hiếm khi mời cô đi ăn ngoài, nên Minh Tố Dao tự nhiên đồng ý ngay: "Được chứ, con muốn ăn gì nào?"
Suốt bữa ăn, Phương Tầm không hề buông chiếc kẹp nướng thịt ra, vì cô biết chỉ cần mình buông tay, Minh Tố Dao sẽ giành lấy để nướng cho cô ngay.
Cất điện thoại vào túi, Phương Tầm bước nhanh hơn rồi tự nhiên nắm lấy tay Minh Tố Dao.
Cầm lấy chiếc sandwich nóng hổi, Phương Tầm mỉm cười vẫy vẫy tay với Minh Tố Dao: "Con đi đây!"
Minh Tố Dao: "Dì sao?"
Sau khi trải qua lần ân ái thứ hai, trái tim của cả hai dường như đã xích lại gần nhau hơn.
Đùa sao, cô đương nhiên là muốn dùng tay rồi, những ngón tay thon dài của người phụ nữ này tiến vào cơ thể mình là một điều tuyệt diệu biết bao.
Cô mặc quần áo rồi rửa mặt qua loa là định lao ra cửa: "Dì Dao, con sắp muộn rồi, không ăn sáng đâu con đi nhé!"
Phương Tầm giữ lấy cổ tay cô, đón lấy con dao trên tay cô đặt xuống: "Hôm nay thời tiết đẹp lắm, dì đừng nấu cơm nữa, buổi tối chúng ta ra ngoài ăn đi, tiện thể đi tản bộ luôn."
Phương Tầm: "Còn dì? Dì muốn ăn gì?"
Chỉ mới nghĩ đến thôi mà Phương Tầm đã kích động run rẩy cả người.
Toàn bộ máu trong người như dồn hết xuống phía dưới, nơi đó vừa tê vừa mềm, không ngừng tiết ra dịch nóng.
Minh Tố Dao vội vàng từ phòng bếp chạy ra cửa: "Chờ một chút, con mang theo cái này đi, tranh thủ mà ăn, buổi sáng không ăn gì là không tốt cho sức khỏe đâu."
"Con một mình không ngủ được." Phương Tầm ló đầu ra khỏi chăn, giọng điệu vừa có chút dè dặt vừa có chút ăn vạ.
Bạch —— bạch —— bạch ——
Phương Tầm bỗng thấy hối hận, cô đã ngó lơ cảm nhận của Minh Tố Dao quá lâu rồi.
Phương Tầm càng cọ hăng hái hơn, khiến Minh Tố Dao nhất thời không biết mình nên làm gì tiếp theo.
Cô có thể thấy đầu gối Minh Tố Dao chống lên mu bàn tay mình thế nào, thấy từng ngón tay đang cắm rút trong cơ thể mình ra sao.
Chương 4 (H): Sự ra vào vừa sâu vừa nặng
Minh Tố Dao chống nửa thân trên dậy, vén mái tóc dài còn hơi ẩm, nâng lấy khuôn mặt nhỏ nhắn mịn màng của Phương Tầm rồi lại hôn xuống.
Phương Tầm: "A...... A...... Ưm ~~~"
Sự liếm mút dịu dàng ban đầu trên bầu ngực dần trở nên mất kiểm soát.
Phía dưới không biết từ đâu ra nhiều dịch nóng đến thế, mãnh liệt rửa trôi đôi tay Minh Tố Dao, theo kẽ tay cô chảy xuống giường, dính ướt nồng nàn lên cánh mông.
Những đầu ngón tay thanh mảnh linh hoạt đâm thọc nơi sâu thẳm, khiến cơ thể Phương Tầm từng đợt tê dại, nhanh chóng quên đi cảm giác trống trải mà chiếc chăn vừa để lại.
Phương Tầm: "Ưm......"
Dòng nhiệt lưu kích động nơi tư mật cuối cùng cũng đón được khách quý. Vị khách nhiệt tình đang thong dong trêu đùa những cánh hoa, chậm chạp chưa chịu tiến vào.
Hành động nắm tay trông thì có vẻ tự nhiên, nhưng thực tế Phương Tầm đã phải đấu tranh tâm lý rất lâu.
Gả cho ba cô mấy năm nay, cô chẳng thấy Minh Tố Dao có người bạn nào, công ty duy nhất cũng bị ba cô thâu tóm, cô chỉ biết thỉnh thoảng Minh Tố Dao lại ngồi trước máy tính học thêm gì đó.
Buổi tản bộ sau bữa ăn cứ thế từ cái nắm tay chuyển thành một cuộc hẹn hò lãng mạn.
Hơi nóng và âm thanh trong chăn theo nhịp chăn rơi xuống mà giải tỏa ra ngoài.
Đầu vú nhỏ nhắn dường như bị cô mút lớn thêm một vòng, nơi môi lưỡi và da thịt giao thoa phát ra những âm thanh đầy tình tứ cùng nhịp với phía dưới thân.
Từ ngày cô nói thích ăn cơm cô nấu, ba cô đã cho dì giúp việc nghỉ, thế là Minh Tố Dao đã đứng bếp suốt ba năm nay.
Tắm xong bước ra, Minh Tố Dao lập tức nhìn thấy "chiếc bánh bao thịt" nhỏ đang nhô lên trong chăn của mình.
Người vừa mới ôm chặt lấy Minh Tố Dao như gấu Koala đột nhiên buông lỏng tay chân.
Cô nhẹ nhàng đi tới, nhanh tay vén một góc chăn lên, cúi người cười với "chiếc bánh bao" đáng yêu bên trong: "Sao con lại ở đây?"
Phương Tầm một mặt muốn co chân lại, nhổm cao hông để Minh Tố Dao đâm vào mạnh hơn, mặt khác lại muốn kẹp chặt lấy cánh tay cô để ngón tay kia cắm sâu thêm nữa.